linhphuongkutetrái pis 57 xe nhỏ của thím nó khác trái 76 của rebel 300 thím. mình nói trái càng to thì độ rung của động cơ càng lớn mà. mấy con 1000cc có ai làm 1 máy 1 piston đâu. //mà con rebel 300 có thể lái êm ái 80km/h ở số 5 mà. Nhồi hết tua máy ở số 3 nó rung là sml đúng rồi. Với em, tình yêu là rung động chân phương, là quan tâm chân thành bằng tất cả tấm lòng chân thật. lý tưởng về tình yêu chỉ đơn giản một lẽ thủy chung. Giữa cuộc sống quá vội vã này, em nghĩ em sẽ bắt gặp anh ở đâu đó. Hoặc rằng chúng mình cũng đã từng lướt Ở các chế độ lập trình P, chế độ ưu tiên khẩu độ A/Av, và ưu tiên tốc độ S/Tv (phụ thuộc khẩu độ mở tối đa của ống kính và ISO cài đặt), khi đo sáng tự động, thước đo sáng thường báo ở số không [0] do máy chủ động điều chỉnh tốc độ cửa chập (shutter speed) hoặc khẩu độ mở (aperture) căn Em nghĩ có lẽ sẽ chọn lớp trưởng, ủy viên học tập, hay thành viên trong đoàn bí thư chi bộ. Lớp trưởng là chủ tịch hội học sinh, học tập lại luôn đứng hạng nhất, cho nên trong lòng em và Diệp Tô đều biết rõ ràng chủ nhiệm lớp sẽ chọn một trong hai người tụi em. (SK&ĐS) - Bệnh nhân sau khi được do điện tim và chẩn đoán là rung nhĩ (RN) cứ ngỡ mình đi khám tim lại được phát hiện bệnh về… tai (nhĩ). "Mà thấy tai có bị rung như… điện thoại di động rung đâu sao bác sĩ gọi là RN!?". Thực sự thì từ "nhĩ" ở đây là nói đến buồng tâm nhĩ của tim (tâm nhĩ được Tình đầu dạy bạn yêu, dạy bạn như thế nào là rung động. Mỹ Linh 30/08/2019. Rõ ràng chẳng phải là người thân, cũng không phải là bạn bè thân thiết, nhưng "mối tình đầu" lại là người khiến bạn phải lo lắng, quan tâm, yêu thương và khóc rất nhiều…Trong cuộc đời ZctC. Khi bạn có nhu cầu sinh sống, học tập, làm việc hay du lịch ở Canada, ngoài việc mua vé máy bay và chuẩn bị các hành lý thì điều mà bạn cần quan tâm nữa là giờ ở Canada. Vậy, làm thế nào để biết chính xác bên Canada bây giờ là mấy giờ? Múi giờ Canada Toronto so với Việt Nam chênh lệch ra sao? Đừng lo! Để giúp bạn không bị bỡ ngỡ khi sang Canada, bài viết này sẽ giải đáp thông tin cần thiết về giờ ở Canada. Giờ ở Canada so với Việt Nam chênh lệch ra sao?Canada là một đất nước có diện tích rất lớn với km, đứng thứ 2 thế giới, chỉ sau Nga, vậy nên nước này dùng đến 6 múi giờ khác nhau. Nguyên nhân dẫn đến việc múi giờ Canada so với Việt Nam có sự cách biệt lớn là do vị trí địa lý với hơn khoảng 13000km nếu tính theo đường chim bay. Canada sử dụng đến 6 múi giờ UTC-3 đến UTC-8, còn Việt Nam chỉ một múi giờ UTC 7 duy dụ Cùng là 7 giờ sáng tại Việt Nam nhưng khi di chuyển tới Vancouver của Canada là 22h, ở thành phố Winnipeg là 20h và ở thành phố Toronto là tính chuẩn múi giờ ở Canada mấy giờ thì bạn có thể sử dụng múi giờ chung của Canada là UTC-xh x là số giờ, h là đơn vị giờ trừ đi số giờ chênh lệch ở từng khu vực của Canada. Múi giờ ở Canada Toronto cách Việt Nam bao nhiêu?Tổng quan về 6 múi giờ ở CanadaCanada là một quốc gia có vùng lãnh thổ rộng lớn, trải dài qua nhiều kinh độ, chính vì vậy mà Canada có nhiều múi giờ khác nhau. Cụ thể, khi tìm hiểu về giờ ở Canada, bạn có thể nhận ra đất nước này có 6 múi giờ cơ bản sau giờ Pacific – Thái Bình DươngMúi giờ UTC Giờ tiêu chuẩn UTC Giờ mùa hèĐịa phươngCách Việt NamPacificUTC-800UTC-700Là múi giờ chuẩn Thái Bình Dương bao phủ hầu hết British Columbia và toàn bộ Yukon15 giờ đồng hồMúi giờ Mountain – Miền NúiMúi giờ UTC Giờ tiêu chuẩn UTC Giờ mùa hèĐịa phương Cách Việt NamMountainUTC-700UTC-600Là múi giờ miền núi được áp dụng cho toàn bộ lãnh thổ Alberta, phần phía tây của Nunavut , 1 phần nhỏ ở Saskatchewan, phía đông bắc và đông nam British giờ đồng hồMúi giờ Central – Miền TrungMúi giờ UTC Giờ tiêu chuẩn UTC Giờ mùa hèĐịa phương Cách Việt NamCentralUTC-600UTC-500Là múi giờ miền trung được áp dụng cho toàn bộ Manitoba, Saskatchewan và một phần khá lớn của Nunavut13 giờ đồng hồMúi giờ Eastern – Miền ĐôngMúi giờ UTC Giờ tiêu chuẩn UTC Giờ mùa hèĐịa phương Cách Việt NamEasternUTC-500UTC-400Là múi giờ miền đông được áp dụng cho phần phía đông của Nunavut, Ontario và Quebec12 giờ đồng hồMúi giờ Atlantic – Đại Tây DươngMúi giờ UTC Giờ tiêu chuẩn UTC Giờ mùa hèĐịa phương Cách Việt NamAtlanticUTC-400UTC-300Là múi giờ Đại Tây Dương được áp dụng cho hầu hết Labrador, tỉnh bang ven biển New Brunswick, Nova Scotia và đảo Prince Edward11 giờ đồng hồMúi giờ NewfoundlandMúi giờ UTC Giờ tiêu chuẩn UTC Giờ mùa hèĐịa phương Cách Việt NamNewfoundland UTC-330UTC-2300Là múi giờ Newfoundland được áp dụng cho phần lớn diện tích đảo Newfoundland và vùng lãnh thổ phía đông nam vùng giờ đồng hồĐịnh dạng giờ CanadaTheo tiêu chuẩn ISO 8601, Chính phủ Canada chỉ định cho các ngày được định dạng toàn số YYYY – MM – DD, chẳng hạn như 2021– 09 – 18. Cách định dạng này cho độ chính xác tối đa bằng cả tiếng Anh Canada và tiếng Pháp dạng giờ ở Canada như thế nào?Quy ước giờ mùa hè DST ảnh hưởng đến múi giờ Canada thế nào?Các múi giờ ở đất nước lá phong đều đang chịu ảnh hưởng của DST thời gian tiết kiệm ánh sáng ban ngày. Tương tự như ở nhiều quốc gia có vĩ độ trung bình khác, thời gian tiết kiệm ánh sáng ban ngày đang ngày càng được sử dụng phổ biến. Do ảnh hưởng của DST nên vào mùa hè, người dân ở Canada sẽ thay đổi bằng cách đặt đồng hồ trước 1 tiếng vào mùa Xuân và đặt trở lại 1 giờ vào mùa Thu. Vào mùa Xuân, người dân sẽ thay đổi bằng cách đặt đồng hồ trước 1 tiếng và đặt trở lại 1 giờ vào mùa ThuQuy ước giờ mùa hè này bắt đầu ở Canada bởi chính phủ liên bang 1918, đây được xem như là một phương cách gia tăng năng suất lao động ở Đức và Anh. Quy ước DST có hiệu lực trên khắp đất nước Canada nhưng ngoại trừ Saskatchewan. Vùng lãnh thổ Saskatchewan không áp dụng DST, thay vào đó họ sử dụng giờ quốc tế của Canada quanh năm, cho dù là mùa Hè hay mùa chủ nhật CN đầu tiên của tháng 11 đến chủ nhật ngày CN thứ 2 của tháng 3, được gọi là khung giờ Canada tiêu chuẩn và viết tắt là PST, MST, CST,…Từ CN tuần 2 tháng 3 đến ngày CN đầu tiên tháng 11, đa phần các vùng tại Canada sẽ chỉnh theo quy ước DST. Trong thời gian mùa hè này, các múi giờ được viết tắt bao gồm PDT, MDT, CDT,… Ví dụ, múi giờ Thái Bình Dương là UTC-8 nhưng vào mùa hè thì sẽ là lệch múi giờ giữa Canada và Việt NamKhoảng cách địa lý giữa Việt Nam và Canada có nhiều sự khác biệt dẫn đến sự chênh lệch giờ Việt Nam và giờ Canada khá rõ rệt. Theo đó, thời gian Canada có đến 6 múi giờ thì Việt Nam chỉ có một múi giờ duy nhất. Không những thế, kinh tuyến Greenwich nằm giữa Việt Nam và Canada, do đó mà múi giờ ở Việt Nam đi nhanh còn giờ Canada đi chậm hơn so với giờ thế lệch múi giờ ở Canada và Việt Nam ra sao?Giờ của Việt Nam được tính bằng giờ quốc tế cộng thêm 7 tiếng, còn với giờ ở Canada được tính bằng giờ quốc tế trừ đi từ – 8 tiếng đồng hồ. Căn cứ vào đó, bạn có thể dễ dàng tính ra số giờ chênh lệch giữa hai nước là từ – 15 tiếng đồng hồ. Cụ thể, nếu muốn biết múi giờ ở Canada giờ là mấy giờ thì bạn cần ghi nhớ điều nàyGiờ ở Việt Nam nhanh hơn giờ ở Thái Bình Dương Canada 15 ở Việt Nam nhanh hơn giờ ở miền Trung Canada 13 ở Việt Nam nhanh hơn giờ ở Đại Tây Dương 11 ở Việt Nam nhanh hơn giờ ở miền Đông Canada 12 ở Việt Nam nhanh hơn giờ ở miền núi Canada 14 ở Việt Nam nhanh hơn giờ ở Newfoundland là dụ Hiện tại ở Việt Nam đang là 2 giờ chiều 1400 ngày 12/01/2021 thì ở giờ ở Canada theo các khu vực sẽ làNewfoundland 14 – = 0330 Tây Dương 14 – 11 = 0300 Đông Canada 14 – 12 = 0200 Trung Canada 14 – 13 = 0100 núi Canada 14 – 14 = 0000 Bình Dương Canada 14 – 15 = -1, tương đương 2300 ngày 11/01/ ý Nếu muốn xem giờ ở Canada cần biết thời gian chênh lệch giữa 2 nước thì sẽ giảm 1 tiếng vào mùa hè. Ví dụ, vào mùa hè múi giờ ở Toronto Canada thuộc múi giờ miền Đông – UTC-5 chỉ chậm 11 tiếng so với Việt Nam, múi giờ ở Vancouver Canada múi giờ của Thái Bình Dương – UTC-8 sẽ chậm hơn 14 tiếng so với Việt tính giờ Canada so với Việt Nam?Hướng dẫn cách tính giờ ở Canada so với Việt Nam chuẩn xác Canada Toronto so với giờ Việt NamCách tính giờ ở Canada Toronto so với Việt Nam như thế nào?Giờ ở Canada Toronto = Giờ Việt Nam – 12Chú thích Múi giờ Toronto Canada so với Việt Nam là chậm hơn 12 tiếngGiờ Canada Vancouver so với giờ Việt NamNhư đã biết, thành phố Vancouver thuộc phía Bắc vùng British Columbia, miền Tây đất nước Canada, do đó dựa vào kinh vĩ độ tại Vancouver nên giờ Vancouver Canada thuộc múi giờ Thái Bình Dương là UTC – 8. Vì vậy, đây cũng là múi giờ British Columbia và múi giờ Vancouver chính là múi giờ British vậy, múi giờ ở Canada Vancouver là UTC – 8, múi giờ Việt Nam là UTC + 7 nên giờ chênh lệch giữa Canada Vancouver và Việt Nam 8+7=15. Vào mùa hè, giờ ở Vancouver sẽ nhanh hơn 1 tiếng nên múi giờ chênh lệch sẽ là 7+7= đô Canada bây giờ là mấy giờ?Thông thường, khi nhắc đến múi giờ Canada nhiều người sẽ thắc mắc thủ đô Canada bây giờ là mấy giờ? Hiện tại, thủ đô Ottawa sẽ có múi giờ tiêu chuẩn là UTC-5. Những câu hỏi thường gặpQuy ước về ký hiệu thời gian tại Canada như thế nào?Hiện nay tại Canada đang sử rộng rãi 2 hệ thống đồng hồ là 24 giờ và 12 giờ. Trong đó, hệ thống đồng hồ 24 giờ được chính phủ Canada khuyến khích và được sử dụng rộng rãi hơn. Đây là ký hiệu thời gian mà người nói tiếng Pháp Canada thường sử dụng và nó thường xuất hiện nhiều trên các lịch trình giao thông, đồng hồ tại trạm đỗ xe,… Tuy nhiên, người Canada sử dụng tiếng Anh lại ưa thích sử dụng dạng đồng hồ ký hiệu 12 giờ, phổ biến nhất là trong giao tiếp hằng ngày của múi giờ cũ của Canada là gì?Trong những năm 1900 – 1966, Múi giờ Yukon GMT-0900 được sử dụng rộng rãi. Đến năm 1983, múi giờ này bắt đầu phổ biến tại Alaska và đổi tên thành múi giờ 1988, Newfoundland và miền nam Labrador thay đổi múi giờ của mình thêm 1 giờ so với giờ chuẩn trước đó để tiết kiệm ánh sáng ban ngày GMT-0130.Giờ tiết kiệm ánh sáng ban ngày là gì?Giờ tiết kiệm ánh sáng ban ngày hay còn được gọi là quy ước giờ mùa hè DST là quy ước điều chỉnh múi giờ chuẩn tăng thêm 1 giờ để tận dụng ánh sáng ban ngày từ việc dậy sớm và tiết kiệm được năng lượng điện ban đêm nhờ việc ngủ sớm hơn. Múi giờ này thường được áp dụng tại các nước gần cực như Hoa Kỳ, đây là những thông tin chia sẻ về múi giờ ở Canada và cách tính chuẩn xác nhất, giúp bạn hiểu về múi giờ của đất nước này so với Việt Nam chênh lệch ra sao. nếu bạn đang có ý định sang Canada du học, học tập, làm việc,… thì cần đặc biệt quan tâm đến vấn đề này. Liên hệ Le Immigration Group để được tư vấn chi tiết. Mọi thắc mắc về hồ sơ, thủ tục định cư Canada, vui lòng liên hệ với chúng tôi theo thông tin sauLe Immigration GroupĐịa chỉ 277-279, Lý Tự Trọng, P. Bến Thành, Quận 1, điện thoại 0937-168-599Website Immigration Group hân hạnh đồng hành của quý khách trên hành trình hiện thực hóa giấc mơ định cư cùng cả gia đình. *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đông ở thành phố A đến vô cùng sớm, gió lạnh thổi qua như dao cắt, hoa tuyết bay lượn không lâu đã phủ kín cả đường trong một hội sở giải trí cao cấp nào đó, nhạc heavy metal* hòa với ánh đèn mờ mờ ảo ảo khiến bóng người bị kéo ra thật dài, ẩn náu giữa không gian tranh sáng tranh tối.Heavy metal thường được gọi tắt là Metal là một thể loại phát triển vào cuối những năm 1960 và đầu 1970, chủ yếu ở Anh và Mỹ.Trên sân khấu trung tâm, vũ nữ ăn mặc hở hang, dáng người nóng bỏng đang nhảy múa theo tiết tấu điên cuồng của âm nhạc, hai tay bám vào chiếc cột tạo ra tư thế yêu mị như nước. Bên dưới sân khấu là đủ loại nam nữ đang quấn lấy nhau như rắn. Trong không khí mờ ám tràn ngập cảm xúc mãnh liệt, chỉ cần động một cái sẽ bùng một góc yên tĩnh bên dưới, một đám công tử đang cao hứng nhìn cô gái nhảy múa trên sân khấu, thỉnh thoảng lại mờ ám trêu chọc vài đám có một người đàn ông trẻ tuổi dáng vẻ đạo mạo, bên cạnh là một cô gái tóc dài với thân hình cao ráo, mảnh dẻ đặc biệt nổi bật. Trên người cô ta là một chiếc váy ngắn màu đen nhãn hiệu Chanel, phác họa lên những đường cong quyến rũ. Đôi chân thon dài thẳng tắp, trắng nõn vô cùng xinh đẹp, mềm mại tới mức như sắp vắt ra Tử Kính chậm rãi lắc ly rượu đỏ trong tay, khóe miệng tràn ngập ý cười. Ánh mắt từ từ lướt qua cặp chân trắng trẻo mê hồn kia, môi phát ra một tiếng huýt ý tới ánh mắt của anh ta, Phương Tiêu xoay người, để lộ ra gương mặt được trang điểm tinh tế. Ngũ quan của cô gái vô cùng sắc xảo, khuôn mặt mang đậm nét phương Tây. Nhan sắc này ở trong làng giải trí nhất định vô cùng được yêu ánh mắt của Vu Tử Kính to gan không chút tránh né, Phương Tiêu hơi nhíu mày. Cô ta lườm một cái, sắc mặt không tốt cầm chiếc phi tiêu trong tay ném về phía hồng tâm. Đi tới trước mặt Vu Tử Kính, không nặng không nhẹ đá anh ta một cái, "Tống Duẫn Hành đâu?""Bà đây ngồi chờ anh ta cả buổi tối, một bóng người cũng không thấy, ngay cả điện thoại cũng không thèm nghe?"Cô gái ngoài mặt tuy cười nhưng có thể nhận ra trong đáy mắt tràn ngập lửa giận. Lúc này đôi môi đỏ hơi nhếch lên, dường như chỉ một giây sau sẽ lật đổ cái Phương Tiêu đá một cái, Vu Tử Kính thu hồi ánh mắt, cũng không hề tức giận. Anh ta cười híp mắt lấy điện thoại ra, bấm một dãy số quen bên kia điện thoại vẫn truyền tới âm thanh "tút, tút", căn bản không thể gọi Tử Kính nhíu mày "Nhìn xem, không nghe điện thoại của em, cũng đâu thèm nhận điện thoại của anh."Đã sắp gọi được 100 cuộc rồi. Nếu không phải đã biết trước là tên kia đi theo đội cứu hộ thì Vu Tử Kính suýt nữa còn cho rằng cậu ta đã bốc hơi Tiêu cau mày, liếc nhìn anh ta một cái, thuận tay đoạt lấy điện thoại trong tay, hỏi "Rốt cuộc anh ấy đi đâu?"Vu Tử Kính cười nhạt, quan sát nét mặt và ánh mắt của cô gái kia, bắt chéo chân miễn cưỡng nói "Đi theo đội cứu hộ phòng chống động đất chứ sao."Nghe vậy, người đàn ông trẻ tuổi ngồi bên cạnh lập tức buông mỹ nhân mềm mại trong lòng ra, trực tiếp ghé sát lại gần, "Cậu không lừa tôi đấy chứ? Tên họ Tống thân thể yếu ớt mong manh như vậy mà dám đi cứu hộ động đất?"Trên người cậu ta đầy mùi nước hoa nồng nặc, Vu Tử Kính chán ghét đẩy cậu ta ra xa một chút, khẽ nhướng mày "Còn không phải hay sao. Chiều muộn hôm nay nhận được điện thoại, cũng không biết là xảy ra chuyện gì, trực tiếp ngồi lên xe cứu hộ đi rồi."Vu Tử Kính nói xong, chàng trai trẻ tuổi "phì" một tiếng, như nghe được truyện cười, há miệng cười mất nửa ngày. Đương nhiên cảm thấy việc làm ngốc nghếch chạy đến khu vực thiên tai của Tống Duẫn Hành thật khó có thể giải thích được. Anh ta lui về tiếp tục ôm mỹ nữ vào lòng, cười vui vẻ uống Tiêu ở bên cạnh cười gằn, nghe rõ từng chữ trong lời nói của Vu Tử Kính, biểu hiện trên mặt cứng đờ, giọng điệu lạnh nhạt "Thật hay giả?"Từ trước tới nay cô ta chưa bao giờ nghe nói vị công tử của Tống gia này còn có năng lực cứu hộ động Tử Kính nhún vai một cái, vẫn là dáng vẻ đùa cợt "Lừa em làm gì. Cậu ta vừa nhận điện thoại liền đi ngay, hiện tại có thể đang ở trong tuyến đầu của đội cứu hộ động đất rồi."Nghĩ đến dáng vẻ vô cùng lo lắng của Tống Duẫn Hành khi nhận điện thoại vào chiều nay, Vu Tử Kính suýt nữa cho là cậu ta muốn đi gặp tình nhân bé nhỏ nào đó. Sau mới biết, nhà họ Tống có người ở huyện W, hôm nay nơi đó xảy ra động đất, xem tin tức thấy có rất nhiều người mất Tiêu mặt không đổi sắc ngồi trở lại ghế sô pha, đôi môi đỏ mím lại, tiếng hừ khẽ phát ra từ trong mũi, nhỏ tới mức gần như không thể nghe thấy. Cô ta cầm một ly rượu đỏ lên uống cạn, màu sơn móng tay đỏ tới mức chói Tử Kính cười rót thêm cho cô ta một ly nữa. Cà vạt trước ngực đã lệch sang một bên, anh ta dựa vào ghế sô pha, hơi nâng mí mắt lên "Mọi người đều đến rồi, đừng mất hứng. Vẫn quy định cũ, thua sẽ tùy ý xử."Mấy năm không gặp, người này vẫn giống y hệt như trước. Nét mặt Phương Tiêu vẫn tỏ ra lạnh lùng không hề có một chút ý cười, nhếch môi đáp một thế giới ăn chơi trác táng của người trưởng thành, trong bóng tối mập mờ có thể tùy ý phóng -Xe cứu hộ di chuyển tới huyện W phải đi qua những con đường hình cánh cung bao quanh sườn núi gồ ghề, xóc nảy. Trong thùng sau xe chất đầy vật phẩm cứu trợ, chỗ ngồi của tài xế là một đội viên mặc quần áo phòng cháy chữa cháy đang chuyên tâm lái xe. Một trái tim suốt dọc đường đi cũng thấp thỏm tựa như sự gập ghềnh của đường mắt cậu ta thỉnh thoảng lại liếc nhìn sang vị đang ngồi bên ghế lái phụ, lúc này đang khoanh tay, nhắm mắt nghỉ đàn ông mặc một chiếc áo khoác sẫm màu được cắt may thủ công rất tinh xảo, một nửa khuôn mặt giấu trong chiếc khăn quàng cổ màu đen, chỉ mơ hồ lộ ra một phần khác của khuôn mặt. Da của người này còn trắng hơn cả những cô gái xinh đẹp, ngũ quan tuyệt mỹ như tượng tạc. Lông mày dài khẽ cau lại, cặp mắt có chút đào hoa đang nhắm lại che đi ánh mắt. Bên dưới là sống mũi cao ngất, đôi môi lúc này đang mím chặt thành một đường nhân vật lão làng nơi thủ đô đang an vị trong xe của cậu ta. Bình thường có thể dễ dàng nhìn thấy hình ảnh của người này trên những bản tin tài trong xe mở điều hòa nhưng hiệu quả không cao. Đặc biệt là vào buổi đêm, mùa đông của tỉnh G còn lạnh hơn so với thủ đô nhiều. Cho dù không có tuyết rơi nhưng nhiệt độ vẫn rất lúc anh lính cứu hỏa đang liếc trộm người ngồi ở ghế phụ đến lần thứ n, người đàn ông đang vùi mặt trong chiếc khăn quàng cổ bỗng lắc lắc đầu, lông mi dài hơn run lên, có vẻ như thức giấc. Cậu ta vội vàng thu lại ánh mắt, nhìn thẳng ra phía trước tiếp tục lái xe. Đi qua đoạn đường dốc, cả chiếc xe cứu hộ lao lên phía đang nửa tỉnh nửa mơ va vào cửa kính, sau một âm thanh nho nhỏ, Tống Duẫn Hành giật mình tỉnh lại trong nháy mắt. Con ngươi đen hé mở, trán như vừa va vào một tảng đá. Anh đưa tay che trán chửi thầm một tiếng, lông mày cau lại thành một đường thẳng, lập tức kéo khăn quàng cổ xuống, chỉnh lại tư thế cửa sổ là màu trời màu xanh đậm toát ra hơi lạnh, vầng trăng lưỡi liềm như có như không ẩn náu dưới lớp mây mù. Tống Duẫn Hành cau mày rời tầm mắt, nhìn chăm chú vào chiếc đồng hồ. Anh buồn bực vò đầu một cái, giọng có chút khàn khàn hỏi tài xế "Còn bao lâu nữa mới tới nơi?"Hôm qua anh mới dùng mối quan hệ để đi cùng chiếc xe này. Các con đường dẫn tới huyện W gần như đều đã bị phong tỏa. Tất cả xe cứu hộ đều phải đi vòng theo đường xa hơn mới có thể tới nơi tiếng, tài xế ngồi nghiêm chỉnh cuống quýt liếc nhìn anh, thấy ánh mắt đen sắc bén của người kia thì hoảng hốt nói "Báo cáo, còn hai tiếng nữa mới tới ạ."Tống Duẫn Hành khép mắt, hàng mi dài che khuất ánh nhìn mờ mờ. Anh dừng một chút, mím môi ừ một lại đi tới một đoạn đường xóc, mông của anh trực tiếp nhảy ra khỏi chỗ ngồi, mặt suýt chút nữa muốn bay ra khỏi cửa kính, may mà đã thắt dây an đường y như đang ngồi xe đụng, Tống Duẫn Hành cố nén cảm giác nhộn nhạo trong dạ dày, sắc mặt trắng bệch nhếch môi, trong cổ họng như đang ngậm đất lính cứu hỏa cầm tay lái rất căng thẳng, thấp thỏm bất an nhìn sang người đàn ông bên cạnh. Tống Duẫn Hành không nói một lời chỉ nhìn chằm chằm ra bên ngoài cửa sổ, đôi môi mỏng mím chặt, không nhận ra tâm tư đôi mắt anh phản chiếu hình ảnh của dãy núi ở phía xa, nơi đó đang ẩn náu trong màn sương mù mờ mờ ảo sắc yên tĩnh mà an bình. Không thể nào nhận ra ngày hôm qua ở nơi này đã xảy ra một trận động đất cực mạnh, khiến hàng ngàn người mất may Tống Duẫn Thư được phát hiện sớm, hiện tại đã được đưa tới bệnh viện. Cả đại gia đình nhà họ Tống lúc này đều trông chừng ở bệnh viện, nhưng vẫn còn một người đang ở huyện W, nơi đó bất cứ lúc nào đều có thể xảy ra dư -Trên sân thể dục của trường tiểu học Hi Vọng ở trấn Thủy Quang, một loạt lều tị nạn to nhỏ được dựng lên, người ở đây hầu hết đầu là dân làng ở vùng lân cận. Cũng may nơi ở của bọn họ đều là nhà làm từ gạch bùn*, sau khi sụp đổ do động đất, người bị thương nặng không nhiều. Nhưng trường học là nơi được xây dựng tốt nhất trong trấn, Tống Duẫn Thư bị khối bê tông đè vào chân, tình hình rất nguy kịch.Nhà làm từ gạch bùn Hình ảnh.Trước khi được đưa tới bệnh viện, Tống Duẫn Thư dặn hiệu trưởng di dời dân làng tới ở tạm trong trường học. Hiệu trưởng cũng là người thông minh, lấy hết mười mấy túi bột mì còn lại trong trường ra, làm thành mấy nồi bánh bao xảy ra động đất, Khương Tri đang trên đường đi học. Cô mang theo bữa trưa đã chuẩn bị sẵn cho Tống Duẫn Thư, lúc đó trên đường đi trống trải nên mới tránh được một kiếp dân không bị thường trong thôn cũng đang bận rộn giúp đỡ, đội cứu hộ đến đầu tiên đã mang theo vật dụng vì thời tiết quá lạnh nên rất nhiều người đều không có đồ dùng giữ ấm. Lúc này gió lạnh thổi qua, khiến gò má của học sinh nào cũng trở nên đỏ ứng, thân thể dưới bộ đồng phục mỏng manh run lên bần tị nạn dựng tạm trong trường học là nơi ở duy nhất của mọi người. Thím làm việc trong nhà bếp của trường học lấy ra những chiếc bánh bao nóng hổi, bỏ vào trong chiếc giỏ trúc hình tròn*. Vừa nhìn thấy một cô gái đang bận rộn liền vẫy tay ra gọi cô đến, "Nha đầu, bê cái này ra kia đi."Giỏ trúc Hình ảnh.Thím chỉ vào cái bàn gỗ cũ nát trước lều tị Tri vất vả lắm mới chuyển được hai thùng nước vào trong góc, cố hết sức rên lên một tiếng. Nghe thấy thím gọi, cô vội vàng xoa xoa tay chạy tới. Rõ ràng là gương mặt cực kỳ thanh tú, nhưng trên mặt đã có hai chỗ bị gió lạnh thổi cho đỏ ửng tay lạnh tới mức tím tái ôm lấy đáy giỏ trúc, cô thử trọng lượng một chút, cảm thấy mình có thể bê được. Ngay một giây trước khi cô gái chuẩn bị đứng dậy, phía sau có người nhanh chân chạy như bay đàn ông giơ bàn tay đeo găng tay bằng da màu đen qua, giọng nói trầm thấp mang theo chút khàn khàn truyền tới từ sau lưng Khương Tri, chỉ nghe thấy người đó nói "Anh tới rồi."Không đợi cô kịp phản ứng, người đàn ông thân hình cao to dễ dàng bê giỏ bánh bao trong tay cô lên, nhấc qua đầu cô, nhanh chân đi về phía Tri chỉ kịp nhìn lướt qua góc áo của người đó, trên tay đã trống không. Cô đứng sững tại chỗ, tròn mắt nhìn thẳng vào người đàn ông xa lạ đột nhiên xuất đó mặt một chiếc áo khoác sẫm màu, bóng lưng cao lớn có vẻ còn cao hơn cô rất nhiều, đôi giày da bóng loáng đã dính đầy bùn đất xem ra có chút phong trần mệt mỏi. Bước chân anh rất dài, chỉ vài bước đã đặt bánh bao lên chiếc bàn trước lều tị như một cơn gió, đến không hề báo Duẫn Hành đặt thứ trong tay xuống, nhanh chóng quay trở lại. Anh đi tới trước mặt Khương Tri, gương mặt điển trai căng thẳng hồi lâu cuối cùng mới hiện ra nét cười. Trong nháy mắt đã gặp được cô, ánh mắt đen thẫm có tia sáng long lanh vụt môi mỏng của anh khẽ chuyển động, thở ra một làn khỏi, tảng đá trong lòng nháy mắt liền rơi năm không gặp, cô bé cũng không thay đổi nhiều. Ngũ quan trong sáng dịu dàng có chút xinh đẹp hơn, khuôn mặt vẫn như trước. Chỉ là lúc này khuôn mặt như bị gió lạnh thổi quá lâu nên hai gò má đỏ ứng tới mức bất thường, môi cũng bị khô tới nứt mặt Khương Tri ngơ ngác, ánh mắt dừng trên gương mặt anh một lát, chậm chạp trợn tròn mắt, cả khuôn mặt đều kinh Duẫn Hành cúi đầu nhìn cô, sau đó khom người, tháo chiếc khăn quàng cổ màu đen xuống, quàng một vòng rồi hai vòng quanh cổ cùng, khăn quàng cổ bao bọc lấy cô thật chặt chẽ, ngăn cản toàn bộ gió lạnh, chỉ lộ ra đôi mắt long lanh đang chớp Tri hoảng hốt một hồi, sau khi đại não trống rỗng vài giây, rốt cuộc mới chậm chạp phản ứng lại. Cô kinh ngạc hé môi nhưng không thể nói được lời mặt của anh rốt cuộc cũng dịu xuống, lông mày đang nhíu chặt giãn ra, đôi môi mỏng hiện lên một nét cười, trong đáy mắt có ánh sáng chuyển động. Tống Duẫn Hành cúi đầu nhìn cô, giọng nói nhỏ nhẹ, chậm rãi mở miệng "Khương Tri, còn nhớ anh là ai không?" Quà Valentine cho mọi người nè ~ Chúc Lễ Tình Nhân vui vẻ, các cô gái <3 Buổi tối, Khương Tri vừa viết xong chương mới hôm nay, liền nhận được điện thoại của Y Y gọi tới. Từ lúc khai giảng học kỳ mới, hai người rất ít liên hệ, nghe Tống đại ca nói, học kỳ này Y Y bắt đầu trọ ở trường, vì chuyện học nên cha của cô ấy cũng không thu điện thoại. Lúc nhận được điện thoại của Y Y, người ở đầu dây bên kia hưng phấn kêu thành tiếng "Khương Tri, có nhớ em không!" Nghe giọng nói vui vẻ reo hò của cô ấy, Khương Tri không kìm được nhẹ nhàng cười, "Có." Y Y liền hừ một tiếng, nhỏ giọng lầm bầm "Em không tin đâu, bây giờ trong lòng chị chỉ có chú nhỏ, làm gì có em." Nghe vậy mặt Khương Tri đỏ lên, còn chưa đợi cô kịp nói gì, Y Y đã chen ngang "Khương Tri, chị và chú nhỏ bây giờ tiến triển tới đâu rồi?" Hôm nay cô nàng lướt weibo, lại phát hiện ra tác giả mà mình yêu thích nằm trong danh sách follow của chú nhỏ! Một nữ tác giả trên mạng tên là Giang Hành, Y Y thật lòng không tin nổi, hồi trước cô nàng từng xin chú nhỏ follow qua lại, nhưng chú nhỏ nhất định không đồng ý, giống như mắc bệnh ám ảnh cưỡng chế vậy, con số follow nhất định phải là 0. Y Y luôn thích đọc truyện ngôn tình, lần trước tình cờ đọc được truyện ngắn của Giang Hành đã rất thích, còn điên cuồng giới thiệu cho các bạn bè cùng xem. Sau đó đọc được tin tác giả này còn xuất bản truyện dài trên trang web văn học Ngô Đồng, Y Y lập tức chạy đến trang web, có thể nói đã là một fan cứng rồi. Nhắc tới cũng thật kì lạ, chú nhỏ là người trưởng thành như vậy rồi, bình thường còn bận chuyện công việc, vậy mà lại có thời gian đọc tiểu thuyết thiếu nữ? Kì lạ hơn là lại còn thành fan của tác giả? Nhưng chuyện này cũng không phải vấn đề chính, quan trọng tác giả kia là nữ, chuyện này đồng nghĩa với việc địa vị của Khương Tri trong lòng chú nhỏ phải chịu uy hiếp rồi. Y Y có chút bận tâm, có phải chú nhỏ thích Giang Hành không, vậy thì Khương Tri phải làm sao bây giờ? Vừa nghĩ tới khả năng xấu nhất, Y Y lập tức gọi điện thoại cho Khương Tri, giống như phụ huynh vậy, quan tâm tới tiến triển của hai người. Thấy Y Y quan tâm như vậy, Khương Tri nhịn cười, chậm rãi nói "Chị và Tống đại ca vẫn hẹn hò mà." Giọng Khương Tri không có gì khác thường, thậm chí trong lời nói còn có cảm giác ngọt ngào. Y Y yên lặng, vừa nghĩ tới chuyện Khương Tri rất có thể đã bị chú nhỏ đội cho nón xanh rồi, sau khi cân nhắc trước sau, cô nàng lựa chọn đứng về phía Khương Tri, liền nhỏ giọng nói "Khương Tri, chú nhỏ của em có nhắc tới Giang Hành với chị không?" Bỗng dưng nghe được bút danh của mình từ miệng Y Y, Khương Tri sững sờ, "Sao em đột nhiên hỏi chuyện này?" Khương Tri quả nhiên không biết, Y Y căm phẫn sôi sục nói "Chị phải đề phòng cô ta một chút, gần đây chú nhỏ có vẻ có gì đó mờ ám với người này." Y Y căn cứ vào những bình luận của fan, cùng với weibo của tác giả kia, phân tích rõ ràng mạch lạc. Nghe giọng nói thân thiết của Y Y, Khương Tri yên lặng từ đầu tới cuối, nghĩ đến bình luận của những cư dân mạng kia, khó trách Y Y sẽ hiểu lầm, cô suy tính trước sau rồi mới lên tiếng "Y Y, thật ra Giang Hành..." Y Y tức giận nói "Uổng cho em còn đọc sách của cô ta, cũng không biết dám quyến rũ chú nhỏ của em từ lúc nào." ........... Khương Tri dừng một chút, có chút dở khóc dở cười, nắm điện thoại nói "Thật ra chị chính là Giang Hành." Y Y............ Người ở đầu dây bên kia vốn đang thao thao bất tuyệt, trong nháy mắt liền im bặt. Khương Tri yên lặng đợi cô ấy đáp lời, nhưng đối phương trầm mặc tới mức suýt nữa khiến cô tưởng rằng đã ngắt máy, một giây sau Y Y sợ hãi kêu lên "Khương Tri! Chị nói lại lần nữa!" "Chị chính là Giang Hành! Trời ạ!!!" "Sao em không biết gì hết!!!" Ai có thể hiểu được tâm trạng của cô nàng lúc này không! Tác giả mà cô nàng thích lại chính là Khương Tri. Bạn bè bên cạnh cô nàng gần như đều biết tác giả tên là Giang Hành này, trong đó còn có một số fan cứng, vừa nghĩ tới Giang Hành chính là Khương Tri, tâm trạng Khương Tri kích động tới mức không thể diễn tả được. Xưa nay Y Y cũng không biết Khương Tri còn có thiên phú sáng tác! Bảo sao chú nhỏ lại follow người đó, hóa ra đều là vợ của chú cả. Y Y kinh ngạc nửa ngày, thím nhỏ tương lai của cô nàng lại là một tác giả, chuyện này cô nàng có thể khoe khoang với bạn học từ ngày này qua ngày khác nhưng Khương Tri mong có thể giữ bí mật. Sau khi Y Y tiếc nuối xong, không quên hẹn Khương Tri kí cho mình một cuốn sách. - Thứ sáu sau khi tan học, Khương Tri nhận được tin nhắn của Tống Duẫn Hành, sau đó hai người cùng nhau đi ăn tối. Khương Tri đọc tin nhắn xong liền cất điện thoại vào túi, Lục Tư Nhiên ngồi cách đó không xa thỉnh thoảng lại liếc mắt nhìn về phía cô, khuôn mặt cứ ngây ra. Lúc này Lưu Tranh mới để ý tới bạn cùng phòng của mình có điểm bất thường, liền quan tâm nói "Người anh em, cậu không sao đấy chứ?" Dường như từ hôm đi tập luyện ở hội văn hóa về xong, thái độ của Lục Tư Nhiên có chút không bình thường. Lục Tư nhiên mím môi, không rõ tâm tình lắc đầu một cái, mấy ngày nay cậu ta chỉ cần vừa nhắm mắt lại là đã nghĩ tới những câu nói của Từ Vi. Nhìn nhất cử nhất động của Khương Tri, dù thế nào cậu ta cũng không dám nghĩ cô lại giống những nữ sinh vì tiền mà bán thân. Lưu Tranh nhìn theo tầm mắt của Lục Tư Nhiên, trong lòng sáng tỏ, không khỏi trêu chọc "Tôi này này Lục Tư Nhiên à, hơn nửa học kỳ qua rồi, cậu vẫn còn chưa theo đuổi được người ta?" Lưu Tranh vừa nói dứt lời, chợt nhớ tới ngày đó ở cổng trường gặp Khương Tri được một đại gia đưa về trường, quan hệ của hai bọn họ chắc chắn không bình thường, Lưu Tranh vội vàng che miệng, cảm giác mình lỡ lời. Lục Tư Nhiên mặt không đổi sắc liếc nhìn cậu ta một cái, tiếng chuông tan học vang lên, nữ sinh ngồi ở hàng ghế phía trước đeo túi xách ra khỏi phòng học. Lục Tư Nhiên cũng vội vàng đứng dậy, chạy ra ngoài. Tống Duẫn Hành tới sớm nửa tiếng đợi đón Khương Tri, dù sao cũng đã một tuần liền hai người không gặp, vốn dĩ còn muốn đưa vợ nhỏ về chỗ mình, nhưng ông cụ lại gọi điện tới bảo bọn họ về nhà cùng ăn cơm. Tống Duẫn Hành không cần nghĩ cũng biết, đưa vợ về nhà thì chỉ nhìn được chứ nào có ăn được. Thời điểm thích hợp, anh liền nhắn tin trả lời ông cụ Hôm nay con mang bạn gái về gặp cha. Nhìn thấy ông cụ trả lời, anh vui vẻ hớn hở nhắn mấy chữ khác rồi gửi đi. - Khương Tri vừa đi tới cổng trường đã bị Lục Tư Nhiên vội vàng đuổi theo gọi lại. Cô nghi hoặc quay đầu lại, nhìn thấy nét mặt Lục Tư Nhiên có vẻ không tốt lắm, ánh mắt tối sầm. Lục Tư Nhìn thấy cô, không rõ đang suy nghĩ gì, khóe miệng chuyển động, chậm rãi nói "Cậu đi gặp bạn trai à?" Vừa nhắc tới Tống Duẫn Hành, hai mắt Khương Tri đã bừng sáng, cười híp mắt gật đầu, "Ừ." Ánh mắt Lục Tư Nhiên buồn bã, hạ giọng, "Cậu thiếu tiền lắm sao?" Hàng lông mày thanh tú của cô gái trước mặt nhíu lại, hơi ngẩng đầu nhìn cậu ta bằng ánh mắt kì quái, đôi mắt to tròn trong trẻo, dường như không rõ vì sao cậu ta lại hỏi như vậy. Nhìn ánh mắt không hiểu gì của Khương Tri, lời tới miệng rồi Lục Tư Nhiên đành nuốt trở lại, cậu ta không biết nên diễn đạt thế nào. Dù sao đây cũng là việc riêng của Khương Tri, hơn nữa loại chuyện không vẻ vang này có lẽ cô cũng không muốn người khác biết. Không chờ được tới khi Lục Tư Nhiên trả lời, Khương Tri liếc nhìn thời gian, sợ Tống Duẫn Hành đợi quá lâu liền nói tạm biệt sau đó vội vàng rời đi. Lục Tư Nhiên đứng ngây người tại chỗ, tất cả tâm tình chỉ có thể nhẫn nhịn xuống, cậu ta vốn tưởng rằng Khương Tri khác với những nữ sinh kia, không ngờ đều là giả tạo, đứng trước bát cơm và tình yêu chân thành, cô lại chọn bát cơm. - Lúc này Tống Duẫn Hành đang ngồi ở ghế sau xe lười biếng ngả người ra phía sau, sau khi trả lời tin nhắn của ông cụ Tống xong, anh lơ đãng nhìn ra phía trước. Vừa vặn nhìn thấy bên ngoài cửa sổ, trong tầm mắt xuất hiện hai bóng người quen thuộc, khi nhìn thấy nam sinh đang đứng bên cạnh vợ mình, ánh mắt anh lập tức dừng lại, lông mày cau chặt. Không khí trong xe lập tức biến đổi, tài xế ngồi phía trước chợt thấy sau gáy lạnh toát, anh ta rón rén liếc nhìn qua gương chiếu hậu, quả nhiên thấy khuôn mặt âm trầm của ông chủ. Tình cảnh này dường như đã từng xảy ra rồi. Đối với nam sinh kia, Tống Duẫn Hành từng gặp qua một lần nên miễn cưỡng có chút ấn tượng, một tình địch không đáng xách giày cho anh. Ánh mắt đen sẫm của anh nặng nề nhìn chằm chằm hai người kia, đang định bước xuống xe. Cũng không biết Lục Tư Nhiên nói với Khương Tri chuyện gì, nhưng nhìn vẻ mặt cô bình tĩnh, lạnh lùng, có lẽ cô sẽ nhanh chóng nói tạm biệt với người kia, sau đó chạy về chỗ anh. Tống Duẫn Hành nhướng mày, bình tĩnh thu tay lại. Không có gì phải nghi ngờ nữa, thái độ của vợ đã khiến chút khó chịu trong lòng Tống Duẫn Hành tan thành mây khói. Anh hơi cúi đầu suy nghĩ, đôi môi cong lên thành một đường tuyệt đẹp, bỗng nhiên có chút giễu cợt chính nội tâm của mình. Sau khi Khương Tri lên xe, liền cảm thấy bầu không khí có chút kì lạ, tài xế ngồi phía trước nghiêm chỉnh, khuôn mặt chữ "Quốc" căng ra. Trong đôi mắt đào hoa của người nào đó ẩn chứa tâm tình không rõ, lúc này đang nhìn cô mỉm cười. "Có phải anh đợi lâu rồi không?" Khương Tri chớp mắt nhìn anh, giọng cũng hạ xuống. Khóe môi Tống Duẫn Hành cong lên, đôi môi mỏng khẽ mở ra, "Lại đây." Vừa nhìn vẻ mặt không đứng đắn của người này Khương Tri có linh cảm không lành, cô ngồi sát ra cửa cách anh rất xa. Phát hiện hành động lén lút của Khương Tri, Tống Duẫn Hành bật cười, cô nhóc này đúng là rất tinh ý phát hiện nguy cơ. Không cho cô lui nữa, anh trực tiếp rướn người vươn tay kéo cô vào trong lòng. Tiếng cười phát ra từ lồng ngực anh, "Trốn anh? Hửm?" Khương Tri bị anh ôm chặt trong lòng, gò má chậm rãi ửng hồng, nhỏ giọng lầm bầm "Nhìn anh cười chẳng có ý tốt gì cả." Giống như sói xám đuôi to vậy. Tống Duẫn Hành cúi đầu, cọ đầu mũi lên chóp mũi cô, giọng trầm xuống, "Vậy em có muốn anh không?" Hai người chạm trán, cảm giác mờ ám lập tức bao trùm, Khương Tri đỏ mặt tía tai, hơi thở bất ổn đẩy anh ra, tài xế vẫn còn ở đây đấy. Tống Duẫn Hành mặc kệ có người hay không, vợ mình có gì phải lén lút? Tài xế ngồi phía trước nét mặt nghiêm túc, vô cùng chuyên nghiệp kéo tấm ngăn cách lên. Người đàn ông trước mặt thuận đà trói chặt hai tay đang giãy giụa của cô lại, nhắc nhở ý tứ "Bây giờ không thấy được nữa rồi." Hai má Khương Tri nóng bừng, đôi môi hồng mấp máy, phản kháng cuối cùng, "Về nhà mới có thể hôn được." Nghe vậy, Tống Duẫn Hành cong môi, cổ họng phát ra tiếng cười trầm thấp, dường như bị cô chọc cười. Đợi tới khi anh buông tay ra, Khương Tri còn tưởng người nào đó hoàn lương rồi, vậy mà chưa kịp vui mừng anh đã đưa tay giữ cằm cô lại, quen thuộc cạy mở hàm răng của cô, hôn cuồng nhiệt. Anh thân mật cuốn lấy lưỡi cô, dùng sức nhiều hơn, vừa thô bạo vừa ngang ngược. Khương Tri ngây ngốc bị anh hôn, đầu óc choáng váng. Hôm nay Tống đại ca như biến thành người khác, hành động mạnh mẽ vội vàng, như muốn công thành đoạt đất của cô, lúc này giống như muốn cướp đoạt toàn bộ hơi thở của cô. Nghe những âm thanh mờ ám phát ra giữa đôi môi của hai người, hơi thở bất ổn có ý né tránh lui về phía sau. Tống Duẫn Hành giữ chặt gáy cô lại, khẽ cắn đầu lưỡi cô một chút như có ý muốn trừng phạt, Khương Tri kêu lên, ấm ức cau mày. Cuối cùng, Tống Duẫn Hành buông cô ra, hơi thở nặng nề ngồi thẳng dậy, đôi mắt đen sâu hun hút nhìn đôi môi đỏ sẫm của cô lộng lẫy diễm lệ. Anh đưa bàn tay lành lạnh nhẹ nhàng vuốt ve đôi môi sưng nóng của cô, giọng khàn khàn, "Nam sinh kia nói gì với em?" Gò má Khương Tri hồng hồng, cô mím môi. Hóa ra lúc nãy anh thấy cô nói chuyện với Lục Tư Nhiên, cô ngại ngùng, chậm chạp nói, "Con người Lục Tư Nhiên này thật kì lạ, lúc nãy lại hỏi em có phải rất thiếu tiền không." Đang yên đang lành đột nhiên hỏi chuyện này, Khương Tri cũng không thấy mình ăn mặc có vấn đề gì, sao lại bị cho là người thiếu tiền? Nghe vậy, Tống Duẫn Hành hơi khựng lại, trong đôi mắt hiện lên nét suy tư, cuối cùng đôi môi hờ hững cong lên. Lục Tư Nhiên hỏi câu này, có lẽ không đơn giản như vậy. Cứ cho là quan hệ của cậu ta với Khương Tri không đơn giản, thì cũng không kiểu có thể đào bới đời tư như vậy được. Tống Duẫn Hành lười nhác tựa lưng vào ghế, cầm lấy bàn tay mềm mại của vợ mình véo nhẹ, ánh mắt đen không rõ tâm tư. Khương Tri nghiêm túc, đôi mắt to tròn nhìn anh hỏi, "Lẽ nào nhìn em rất nghèo sao?" Hầu như đồ dùng của Khương Tri đều do Tống Duẫn Hành mua sau đó cho người đưa tới, mỗi loại trang phục trên người đều giá hơn cả vạn. Mặc dù vậy thì so với những cô gái được đại gia bao nuôi, Tống Duẫn Hành vẫn cảm thấy vợ mình ăn mặc khá giản dị. Túi xách hàng hiệu, mỹ phẩm đắt tiền chưa bao giờ đụng qua, ngay cả ngày khai giảng nạp thẻ cơm cho cô cũng bị cô kêu là hoang phí. Anh ừ một tiếng không rõ ý tứ, từ đầu đến cuối khóe môi đều ẩn chứa ý cười. Khương Tri bĩu môi, nhỏ giọng phản bác, "Nhưng bây giờ em là tiểu gia rồi, không nghèo chút nào." "Ừm?" Tống Duẫn Hành mỉm cười, âm cuối hơi lên giọng, giữa hai hàng lông mày tràn đầy sự nuông chiều. Nghĩ tới tiền nhuận bút đầu tiên của mình, tuy rằng chỉ có mấy vạn nhưng đối với cô mà nói đã là một khoản thu nhập không nhỏ rồi, còn nhiều người khó khăn hơn cô nhiều, Nghĩ tới đây, Khương Tri ngước mắt nhìn anh, cười híp mắt nói "Hiện tại em là người có tiền đó, nói đi, anh muốn ăn gì? Em mời anh!" Cô gái nhỏ dùng giọng điệu dũng cảm, kiêu ngạo ưỡn ngực, đôi mắt long lanh to tròn nhìn anh, trong đáy mắt có ánh sáng lấp lánh chuyển động. Tống Duẫn Hành à một tiếng đầy thâm ý, đôi môi nhếch lên, cặp mắt đào hoa cuồn cuộn sóng ngầm. "Muốn ăn gì cũng được sao?" Khương Tri chớp mắt, gật đầu như gà mổ thóc, cười nói, "Anh muốn ăn gì em đều có thể đáp ứng." Tống Duẫn Hành cúi đầu nhìn cô một hồi lâu, trong cổ họng phát ra tiếng cười trầm thấp, "Một lời đã định." Vì trở mặt với Từ Vi mà quan hệ trong phòng ký túc lập tức đóng băng đến âm độ. Tề Uyển đều đi sớm về muộn, vừa kết thúc kỳ huấn luyện quân sự liền chạy thẳng đến thư viện, vì thế nên căn bản không chú ý đến sự thay đổi của các bạn cùng phòng. Ngày kết thúc học quân sự, Đường Hương Diệc dẫn Khương Tri đi ăn lẩu, hai người ngồi ở phòng VIP riêng. Đường Hương Diệc cầm thực đơn nhìn một lần, gọi tất cả những món có giá cao chót vót, Khương Tri nghe xong liền nhắc nhở, "Gọi nhiều thế chúng ta ăn không hết đâu." Đường Hương Diệc gọi món ăn ít nhất cũng đủ cho năm người. Đường Hương Diệc ồ một tiếng, sau đó nói với nhân viên phục vụ là được rồi, thuận tiện dặn người ta đổi nước lẩu thành loại cay đặc biệt. Khương Tri lại lắc đầu, "Ăn cay quá không tốt cho dạ dày." Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm túc của Khương Tri, trịnh trọng nhắc nhở, Đường Hương Diệc nhíu mày, mơ hồ cảm nhận được bóng dáng của mẹ mình. Phòng VIP rộng lớn chỉ có hai người bọn họ, Đường Hương Diệc hai tay chống cằm, chớp mắt một cái rồi lại nhìn Khương Tri, đăm chiêu. Khương Tri nhìn lại cô ấy, nghiêng đầu mặt đầy nghi hoặc. Cuối cùng, Đường Hương Diệc cười thần bí, cô ấy lôi điện thoại ra, đầu ngón tay gõ chữ trên màn hình thật nhanh. Khương Tri nhận được một tin nhắn, đại thần lạnh lùng ngàn năm không thấy tăm hơi lại chủ động tìm cô nói chuyện! Khương Tri sửng sốt một chút, đối phương nhắn tin riêng tư cho cô, Vi khuẩn sinh sôi hỏi cô ăn tối ở đâu. Đây là lần đầu tiên hai người nói chuyện, Khương Tri kích động nói năng lộn xộn, mừng rỡ nói với Đường Hương Diệc ở bên cạnh "Hương Hương, vị đại thần kia lại tìm tớ nói chuyện!" Đường Hương Diệc cười híp mắt, nhìn con ngươi long lanh của cô, tâm trạng rất vui sướng, "Cô ấy tìm cậu nói chuyện, cậu cũng thỏa mãn tới vậy à?" Khương Tri gật đầu như gà mổ thóc, khuôn mặt nhỏ tràn đầy sùng bái, "Vị đại thần này thật sự rất lợi hại, tớ còn là fan của cô ấy đó." Vi khuẩn sinh sôi không chỉ nổi tiếng trong giới viết văn mà còn là một đại thần trong giới ngôn tình xuất bản, hơn nữa một cuốn sách bán chạy nhất của cô ấy gần đây đã được mua bản quyền chuyển thể thành phim truyền hình, vô cùng nổi tiếng trong giới tác giả rồi. Đường Hương Diệc cười híp mắt chống cằm nhìn Khương Tri, đột nhiên cảm thấy cô gái này hiền lành ngây thơ tới mức đáng yêu. Trước kia nghe Khương Tri nói chuyện viết tiểu thuyết, lại còn không hề che giấu mà nói ngay bút danh của mình cho cô ấy biết. Đường Hương Diệc cảm thấy bút danh này có chút quen quen, sau đó mới phát hiện ra hai người cùng ở trong một nhóm tác giả, cô nương này thường ngày đều chăm chỉ bình luận bên dưới truyện của cô, mỗi ngày đều kiên trì không ngừng thả hoa, Đường Hương Diệc có ấn tượng sâu sắc về chuyện này. Vì Đường Hương Diệc vẫn dùng nick phụ trà trộn vào nhóm, không mấy khi kiểm tra trả lời tin nhắn, nên mới khiến người ta cảm thấy lạnh lùng. Sau khi biết thân phận của Khương Tri, Đường Hương Diệc ám chỉ với Khương Tri mấy lần, đáng tiếc cô nương này phản ứng quá chậm chạp, nên không đoán ra cô ấy chính là Vi khuẩn sinh sôi. Thấy dáng vẻ nhìn màn hình chằm chằm cười khúc khích của Khương Tri, Đường Hương Diệc mặt không biến sắc tiếp tục gõ chữ. Cây tùng không nảy mầm "Cậu biết tôi là ai không?" Giang Hành "Đại thần, bí danh của ngài cần được bảo mật, không cần nói cho tôi!" Đường Hương Diệc......." Khương Tri biết rõ, thông tin của tác giả quan trọng như thế nào, nếu như tiết lộ ra ngoài sẽ dẫn tới nhiều phiền phức không cần thiết. Đường Hương Diệc im lặng liếc nhìn Khương Tri ở đối diện, cô gái nhỏ này đang mím môi, dáng vẻ nghiêm túc nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại. Cây thông không nảy mầm "Nữ sinh xinh đẹp như hoa ngồi đối diện cậu chính là tôi, mỉm Đột nhiên nhìn thấy mấy chữ này, trong đầu Khương Tri nổ ầm một tiếng, như bị sét đánh. Cô ngây ngốc ngẩng đầu, dáng vẻ kinh ngạc đối diện với gương mặt cười cười của Đường Hương Diệc. Đường Hương Diệc bình tĩnh nhấp một ngụm nước trái cây, miễn cưỡng nói "Này, Giang Hành." Khương Tri nhìn người trước mắt không thể tin nổi, "Cậu, là, Vi khuẩn sinh sôi." Khương Tri bối rối, người bạn cùng phòng sớm chiều với mình mấy ngày này, lại chính là vị đại thần lạnh lùng kia! Cô thật sự không có cách nào liên tưởng bạn cùng phòng của mình và vị tác giả cấp đại thần kia với nhau. Đã vậy cô còn cho rằng, Vi khuẩn sinh sôi là nam! Nếu không phải lần trước cô ấy có nói tới chuyện phải đi làm bài tập, thì cả đám tác giả và Khương Tri đều cho rằng, Vi khuẩn sinh sôi có thể là người trung niên 30-40 tuổi rồi. Cô gái trước mặt quả thật khác một trời một vực so với suy đoán của mọi người. Khương Tri chậm rãi lấy lại tinh thần, "Hương Hương, cậu thật sự là Vi khuẩn sinh sôi." Khương Tri nhìn điện thoại rồi lại nhìn bạn cùng phòng, cho rằng mình đang nằm mơ. Đường Hương Diệc nhún vai, "Là tớ."Đường Hương Diệc vào nghề này từ rất sớm, 16 tuổi đã bắt đầu sáng tác, có lẽ là ông trời thưởng cho một bát cơm, cô ấy vừa bắt đầu sáng tác đã gặp thời cơ, cuốn sách đầu tiên phản hồi không tệ, kiếm được tiền nhuận bút giúp mẹ mình giải quyết một đám người đòi nợ. Sau đó cuốn sách thứ hai, thứ ba, giúp cô có năng lực mua cho mẹ mình một ngôi nhà không lớn không nhỏ trong huyện thành ở quê. Con đường sáng tác này tốt hơn so với đường đời của cô ấy nhiều. Khương Tri chợt nhớ trước đó Vi khuẩn sinh sôi còn giúp mình quảng cáo truyện, chính là nhờ Hương Hương giúp đỡ, tác phẩm đầu tiên của cô ở trang web Ngô Đồng mới có độ nổi tiếng, giúp tăng thêm thu nhập. Khương Tri có càng nhiều tác phẩm lọt vào danh sách, hiện tại thu nhập mỗi tháng cao hơn gấp mấy lần so với mong muốn của cô trước kia. Số tiền mà Tống đại ca đưa cô còn chưa từng dùng đến, tự kiếm tiền cũng đã đủ rồi. "Vậy trước kia cậu giúp tớ quảng cáo truyện, tớ còn chưa kịp nói cảm ơn đâu." Khương Tri còn chưa kịp nói cảm ơn, Đường Hương Diệc vội vàng ngắt lời, "Không cần cảm ơn tớ, cậu viết tốt thật, tớ đọc thấy không tồi nên mới đề cử cho độc giả." Tác giả tìm Đường Hương Diệc nhờ giới thiệu truyện, cô ấy cũng chưa từng đồng ý. Khương Tri cười khẽ, sau khi cảm thấy may mắn, vẫn không kìm được nói lời cảm ơn, Đường Hương Diệc từ từ nghiêm mặt, giọng điệu nghiêm túc nói "Khương Tri, tối hôm qua cậu nói chuyện với Từ Vi, tớ đều nghe thấy rồi." Nghe vậy, Khương Tri mím môi, có chút lo lắng liệu Đường Hương Diệc có tức giận không, dù sao những lời mà Từ Vi nói đều rất khó nghe. Đường Hương Diệc chẳng mấy bận tâm, từ cấp ba cô ấy đã gặp phải bao nhiêu người giống như Từ Vi, ban đầu còn có thể giải thích, số tiền này đều dựa vào nỗ lực của bản thân để kiếm được. Những chẳng có mấy người tin. Sau đó càng kiếm được nhiều tiền hơn, Đường Hương Diệc cũng trở thành bách độc bất xâm*, lời đồn đại càng nhiều, cô vẫn cứ dựa vào việc sáng tác để làm giàu. Bách độc bất xâm không loại độc nào có thể làm hại được, ý Hương Hương là miễn nhiễm với lời đàm tiếu của người khác.Đường Hương Diệc gắp một miếng đùi gà siêu to bỏ vào bát của Khương Tri, "Ngày hôm nay cảm ơn cậu đã nói giúp tớ." Khương Tri ngại ngùng sờ mũi. Đường Hương Diệc đột nhiên hỏi cô "Không phải là cậu từng học võ đấy chứ?" Không ngờ Khương Tri thường ngày ngoan ngoãn dịu dàng, tối hôm qua lại đối diện trực tiếp với Từ Vi, còn đánh cô ta. Ban đầu Đường Hương Diệc không có ý định nghe lén, lúc đó Từ Vi gọi Khương Tri ra ngoài, cô ấy có dự cảm không ổn, vốn lo lắng Khương Tri sẽ bị bắt nạt, sau đó mới nhận ra, cừu nhỏ trong mắt mình lại hóa thành sư tử nhỏ sức mạnh hừng hực. Chính là kiểu bị động tới sẽ ăn thịt người. Hương Hương hỏi cô, Khương Tri đỏ mặt, "Học được chút võ nghệ." Đường Hương Diệc không hỏi kỹ, bật cười thành tiếng. Sau khi ăn xong, hai người liền trở về ký túc xá, Từ Vi lại một đêm không về. - Năm nhất vừa mới bắt đầu, hội sinh viên đều sẽ tới các lớp để tuyển thành viên, Tề Uyển có chút muốn tham gia, buổi trưa ăn cơm xong liền kéo Khương Tri và Đường Hương Diệc đi cùng mình. Đường Hương Diệc chẳng mấy khi tham gia những hoạt động kiểu này, thấy Khương Tri và Tề Uyển ghi danh vào đội thể thao, sau khi suy nghĩ một hồi cô ấy quyết định ghi danh vào đội nghi lễ, nghe rất cao siêu không biết là làm những gì. Lúc phỏng vấn, Khương Tri gặp Lục Tư Nhiên. Biết nhiều người sẽ ghi danh vào gội sinh viên nên Lục Tư Nhiên theo bạn cùng phòng đến đây, thử vận may hi vọng có thể gặp được Khương Tri, không ngờ lại thật sự gặp nhau. Chào hỏi xong, Lục Tư Nhiên mới biết Khương Tri đăng ký đội thể thao, cậu ấy sờ sờ đầu, lúc nhìn Khương Tri đôi mắt lấp lánh "Thật là trùng hợp, chúng ta chung đội." Khương Tri lịch sự đáp lại, hai người hàn huyên câu được câu không. Đường Hương Diệc đứng cạnh quan sát Lục Tư Nhiên, trong ánh mắt cậu ta lộ ra vẻ yêu mến không thể che giấu được, cô ấy âm thầm chà chà trong lòng, tìm một lý do kéo Khương Tri rời đi. - Sau khi vào đội, để tiếp đón thành viên mới, hội sinh viên tổ chức cho các đội giao lưu, hẹn nhau đi liên hoan vào tối thứ sáu. Mỗi cuối tuần Tống Duẫn Hành đều sẽ đến đón Khương Tri về nhà, nghĩ tới lần này liên hoan đội, Khương Tri liền nhắn tin cho anh. Lúc nhận được tin nhắn, Tống Duẫn Hành vừa họp xong, nghe vợ nói muốn đi liên hoan với bạn học, buổi tối sẽ về muộn một chút. Tống Duẫn Hành hơi cau mày, chợt nhớ tới lần tụ tập hồi tốt nghiệp lớp 12 của Khương Tri, lần đó anh chạy từ nước ngoài về, đúng lúc bắt gặp nam sinh kia muốn tỏ tình với Khương Tri. Tống Duẫn Hành cúi đầu nhìn chằm chằm điện thoại, day day mi tâm, đăm chiêu. Sau khi suy nghĩ, Tống Duẫn Hành trả lời "Liên hoan ở đâu, sau khi kết thúc anh tới đón em." Thật ra là xin địa chỉ để đi theo dõi vợ =Khương Tri không nghĩ nhiều, nhắn một địa chỉ qua. Nhìn quán ăn nhỏ không biết tên, đuôi mắt Tống Duẫn Hành nhếch lên theo thói quen, sau đó chuyển tiếp địa chỉ này vào nhóm chat của những nam thần có nhan sắc đỉnh cao. Đại thần Thứ sáu này ăn cơm, tôi mời khách. Trứng cá muối Nơi này trước nay chúng ta chưa từng đến, nhìn địa chỉ cũng quá rùng mình đi. Diệc Diệc ca ca Chỉ cần là đại thần mời, nơi nào tôi cũng không ghét bỏ! Tống Duẫn Hành haha một tiếng, bình tĩnh tắt điện thoại. - Thứ sáu hôm ấy, Khương Tri và Hương Hương ra ngoài từ sớm, lần này này liên hoan cả hội, hội trưởng chọn một quán ăn có giá cả vừa phải. Do đông người nên bọn họ không đặt phòng riêng, hai ba mươi người ngồi vài bàn. Khương Tri và Đường Hương Diệc ngồi một góc, Tề Uyển vừa quen được một người bạn mới nên ngồi ở bàn khác. Khi Lục Tư Nhiên đến, nhìn thấy chỗ ngồi bên cạnh Khương Tri còn trống, liền đi tới ngồi xuống. "Sao mọi người đến sớm thế?" Lục Tư Nhiên nói, vô cùng galant gọi nước trái cây cho mấy cô gái. Khương Tri nói cảm ơn, giải thích "Tôi sợ lạc đường nên đi sớm." Lục Tư Nhiên nghe vậy khẽ cười, tìm đề tài tán gẫu với Khương Tri. Khương Tri theo phép lịch sự, kiên nhẫn đáp lại, Đường Hương Diệc ở bên cạnh yên lặng uống nước trái cây, trong lòng thầm than, người tên Lục Tư Nhiên này, có ý đồ với Khương Tri nha. Sau khi sắp xếp chỗ cho nhóm sinh viên xong, nhân viên phục vụ ngồi trước quầy ôm điện thoại xem phim, bỗng nhiên có một nhóm thanh niên trẻ tuổi mặc âu phục bước vào. Nhân viên phục vụ nữ ngẩng đầu nhìn lên, trong nháy mắt nín thở. Người đàn ông dẫn đầu khuôn mặt cuốn hút, phong thái anh tuấn, thân hình cao lớn rắn rỏi, đặc biệt là đôi mắt đào hoa kia, bình thản mà lạnh lùng, mỗi động tác đều thể hiện được khí chất cao quý, anh ta đứng giữa một đám người, lặng lẽ áp bức hết tất cả. Trang phục của bọn họ hoàn toàn không hợp với quán ăn nhỏ này, nhân viên phục vụ sững sờ ngây người nhìn bọn họ đi vào. Lúc đối diện với ánh mắt hờ hững của người đàn ông, khuôn mặt cô ấy lập tức nóng lên, vội vàng đứng lên chào hỏi khách hàng. Vừa bước vào quán ăn, bệnh công tử của Vu Tử Kính đã lộ ra, anh ta vô cùng ghét bỏ nhìn quanh một vòng, cảm thấy quán cơm nhỏ này sao có thể sánh được với hội sở do bọn họ tự mở. Anh ta luôn cảm thấy Tống thiếu mới bọn họ tới đây ăn, túy ông chi ý bất tại tửu*. Túy ông chi ý bất tại tửu có thâm ý khác.Ánh mắt Vu Tử Kính chậm rãi thoáng nhìn quanh, giữa một đám người cách đó không xa, mắt anh ta lóe lên, một lúc sau liền trông thấy dáng người quen thuộc. Không thể không nói, cô vợ của Tống thiếu rất dễ nhận ra, da trắng, tóc buộc đuôi ngựa, một chiếc áo phông trắng đơn giản với quần bò. Vu Tử Kính chú ý tới Khương Tri, nhất thời cười tới mức không kiêng dè, "Xem như tôi hiểu ra rồi, rõ ràng cậu tới đây theo dõi vợ." "Không phải muốn mời chúng tôi ăn cơm mà." Giọng Vu Tử Kính nhỏ, chỉ có hai người bọn họ nghe thấy, Tống Duẫn Hành nhìn theo ánh mắt của cậu ta, đương nhiên chú ý tới Khương Tri đang ngồi ở bàn chính giữa, lại nhìn kỹ, bên cạnh cô còn có nam sinh. Hai người đang nói chuyện với nhau. Tống Duẫn Hành nhíu mày, vẻ mặt không thích, đôi mắt đen nhìn chằm chằm về phía bên kia vài giây, lập tức mặt không đổi sắc quay đầu lại, trầm giọng nói với nhân viên phục vụ "Một phòng riêng trên tầng hai, chính là vị trí kia." Ánh ngước mắt, có thâm ý nhìn về phía chỗ ngồi riêng ở chính giữa tầng hai, từ nơi đó có thể nhìn rõ nhất cử nhất động dưới lầu, tầm nhìn không sai. Vu Tử Kính nhíu mày, chẹp chẹp một tiếng, người này theo đuổi vợ tới cái mức này, đúng là hiếm có khó tìm. Chú ý thấy nét mặt của anh từ từ lạnh đi, rõ ràng vừa rồi vẫn còn bình thường, nhân viên phục vụ thấp thỏm bất an dẫn một đoàn khách quý lên tầng. - Gian phòng Tống thiếu chỉ định cũng tạm ổn, nhìn rất sạch sẽ, chỉ là không gian hơi nhỏ. Vu Tử Kính vừa bước vào trong nháy mắt đã chẳng còn khẩu vị gì, nếu như đi PUG, còn có thể hát nhảy, lại còn có các em gái để chơi. Tống Duẫn Hành ngồi chỗ cạnh cửa sổ, từ góc độ của anh, vừa vặn có thể nhìn thấy dưới lầu, vợ mình và tên tiểu tử kia trò chuyện cùng nhau. Thật sự xin lỗi chứ mình buồn cười không chịu nổi = Còn chưa cưới con gái nhà người ta về mà đã bày ra dáng vẻ như đi bắt gian rồi =Ánh mắt anh nặng nề nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, đôi môi mỏng mím thành một đường thẳng, ánh mắt thâm trầm. Khi thấy Lục Tư Nhiên gắp rau cho Khương Tri, đôi mắt đào hoa nheo lại đầy nguy hiểm Cũng may Khương Tri rất ít đáp lời lại, mặc dù nam sinh bên cạnh nói chuyện thì từ đầu tới cuối cô đều gần như im lặng, cũng coi như cho Tống Duẫn Hành chút an ủi. Một đám người đều nhìn sắc mặt mà làm việc, lúc này thấy sắc mặt Tống thiếu âm tình bất định ngồi gần cửa sổ, nhất thời không dám thở mạnh. Lúc này Khương Tri vẫn đang vùi đầu ăn, nhìn chỗ thức ăn trong bát chất đầy, cô liên tục nói không cần, Lục Tư Nhiên khẽ cười đáp "Không cần khách khí với tớ." Khương Tri không nói gì, ôm cái bụng no căng mượn cớ đi vào phòng rửa tay. Trong phòng riêng trên lầu hai, Tống Duẫn Hành nhìn thấy cô rời khỏi chỗ ngồi, đi về phía phòng rửa tay, anh trầm mặt đứng dậy, ném thực đơn cho Vu Tử Kính, nhanh chân đi ra. Nhìn Tống thiếu vô cùng lo lắng bỏ ra ngoài, mọi người nhìn nhau. - Khương Tri rửa tay, đứng im tại chỗ, không muốn đi ra ngoài, cô lấy điện thoại ra đang định nhắn tin cho Tống đại ca, nói với anh một tiếng, cô muốn về. Lúc đang gõ tin nhắn, bên tai truyền tới tiếng bước chân nhè nhẹ, Khương Tri chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt khựng lại. Trong tầm mắt xuất hiện một dáng người cao lớn, chạm vào ánh mắt sâu thẳm của anh, Khương Tri sửng sốt một chút, đôi mắt tròn xoe sáng lên, nhìn Tống Duẫn Hành bỗng nhiên xuất hiện, khóe môi cô không kìm được cong lên. "Tống đại ca!" Cô mừng rỡ gọi anh, mãi tới khi người nào đó không rõ tâm tình đi tới, hung hăng ngang ngược đè cô vào bức tường ở cuối hành lang. Khương Tri ngây ngốc bị anh siết chặt trong lồng ngực không thể động đậy, chỉ cảm thấy anh có gì đó khác thường, liền bám lấy vạt áo anh chớp mắt hỏi "Sao anh lại đến đây? Vừa nãy em cũng không nhìn thấy anh." Tống Duẫn Hành cúi đầu, một tay chống lên tường, đôi mắt đen sẫm ẩn trong bóng tối, cụp mắt nhìn vào mắt cô, "Anh và mấy người bạn trùng hợp tới đây ăn cơm." Khương Tri nghiêng đầu nhìn anh, nét mặt mừng rỡ "Vậy lát nữa chúng ta cùng nhau về nhà." Cô nhìn anh mỉm cười, không chút nghi ngờ là anh cố ý theo cô tới đây. Vừa nghĩ tới tên tiểu tử vắt mũi chưa sạch vừa nãy ngồi cạnh Khương Tri, dám không coi ai ra gì, Tống Duẫn Hành tức đến trợn mắt. Anh cúi thấp đầu, dáng vẻ ai oán như một con mãnh thú bị chủ nhân bỏ rơi "Vợ à, vừa nãy tên tiểu tử ngồi cạnh em là ai?" Ánh mắt người nào đó thâm trầm, dáng vẻ như "Anh muốn cho tên tiểu tử kia biết tay". Lúc này Khương Tri mới từ từ hiểu ra, không phải Tống đại ca đến đây ăn cơm cùng bạn bè, rõ ràng là vì cô nên mới tới. Có lẽ là sợ anh hiểu lầm, Khương Tri nghiêm túc giải thích, "Đó là bạn học của em, tên là Lục Tư Nhiên, ở cùng một đội với em, chúng em còn là đồng hương đó." Nghe vậy, đôi mắt hẹp dài của anh nheo lại đầy nguy hiểm, trong ánh mắt không rõ ý tứ. À, lại còn là đồng hương, Tống Duẫn Hành ngoài miệng cười nhưng trong lòng thì không, "Anh nhìn tên đó không vừa mắt." Khương Tri bật cười, kéo kéo áo anh, dịu dàng an ủi "Yên tâm, em sẽ nói rõ với cậu ấy, chuyện em đã có bạn trai." Tống Duẫn Hành mím môi không vui, cúi đầu nhìn cô, rầu rĩ nói "Vợ à, anh ghen." Khương Tri trợn tròn mắt, ngẩng đầu lên nhìn anh, đang chuẩn bị nói gì đó thì mắt đã liếc thấy có mấy nữ sinh đi về phía này, cô theo bản năng muốn trốn. Mấy nữ sinh kia đều là thành viên của hội sinh viên, lúc này tụ tập đi vào nhà vệ sinh, khi thấy trong góc có đôi tình nhân hành động mờ ám, bọn họ còn bát quái liếc nhìn vài lần. Tống Duẫn Hành lạnh lùng đảo mắt, nhìn thấy ánh mắt tò mò của mấy người bọn họ, anh lạnh mặt, ôm vai Khương Tri, trực tiếp giấu cô gái nhỏ vào lòng mình. Đợi tới khi đám người đó đi rồi, Khương Tri mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Tống Duẫn Hành nhìn phản ứng của Khương Tri, đáy lòng lạnh toát, cảm giác này giống như anh bị vợ che giấu, không cho ai nhận ra. Tống Duẫn Hành cầm tay Khương Tri không muốn buông, khuôn mặt tuấn tú tràn ngập vẻ u sầu, "Vợ à, em dỗ anh đi, nếu không anh sẽ khó chịu cả buổi tối mất." Nhìn dáng vẻ làm nũng của anh, Khương Tri đỏ mặt, trái tim cũng mềm theo. Tống Duẫn Hành im lặng nhìn cô, lặng lẽ đợi cô đáp lại, đôi mắt trong trẻo của cô lấp lánh, một giây sau, Khương Tri kiễng chân lên, động tác rất nhẹ nhàng hôn lên má anh một cái. Nhẹ như lông vũ. Cô đỏ mặt, ngẩng đầu lên nhìn anh, giọng nói cũng khẽ khàng, "Như vậy được chưa?" Sun Tôi cần được hồi sức cấp cứu gấp Tưởng không dài mà dài không tưởng T^T Gần 4000 chữ coi như 2 chương của tuần này nhé

với em đâu chỉ là rung động