【siêu cấp ác ma văn 】 ngoại tinh sinh vật xâm lấn, hắc ám bao phủ toàn cầu. Nhân loại hoàn toàn lâm vào tuyệt vọng cùng khủng hoảng! Vốn là cảm thấy thế giới bất công quỷ vô thường bị một đầu ngoại tinh sinh vật chấn ra dư ba giết chết, ngẫu nhiên đến một khoản ác ma lĩnh chủ hệ thống, trùng sinh một lần, tính tình đại biến!
Xuyên qua dị giới chi ma thú lĩnh chủ . visibility 1092 star 1 2. Hán Việt: Xuyên việt dị giới chi ma thú lĩnh chủ. Tác giả: Thổ Đậu Trảo Nhục Nhục. Tình trạng: Chưa xác minh. Mới nhất: Chương 130 tự mình điều quân. Thời gian đổi mới: 26-05-2022. Cảm ơn: 0 lần
Với Cương lĩnh chính trị đúng đắn, Đảng đã lãnh đạo dân tộc Việt Nam vượt qua bao ghềnh thác, khó khăn, giành từ thắng lợi này đến thắng lợi khác. Cho đến nay, Cương lĩnh chính trị đầu tiên của Đảng vẫn giữ nguyên giá trị, vẫn là ngọn cờ dẫn lối cho cách
Ma Thú Lĩnh Chủ (Full) - pikeman1 - Wattpad Vô ý tìm được một cái vu tháp từ cổ mộ vạn năm tại Miêu Cương, Dương Lăng xuyên qua không gian đến một thế giới khác. Kẻ khác chỉ có thể gọi về một hai ma thú Browse Browse Paid Stories Editor's Picks The Wattys Adventure Contemporary Lit Diverse Lit Fanfiction Fantasy Historical Fiction Horror Humor
OnOd. Quyển 2 Minh tranh ám đấu . Chương 1 Thu hoạch. Dịch giả vuhanduong Biên dịch lythongcz Nguồn Sau khi đại thắng, Tạp Tây mang theo võ sĩ tìm được tàng bảo thất bí ẩn của An Tạp gia tộc, lấy được lượng lớn chiến lợi phẩm. Bên trong không chỉ có rất nhiều tinh tệ, còn có rất nhiều tác phẩm nghệ thuật, cổ vật hiếm thất, trong đó cũng có không ít tác phẩm của họa sư Lạp Tư Khải, phỏng chừng là bảo bối mà An Tạp gia tộc lúc giết các nhà quý tộc khác cướp được. Lạp Tư khải là họa sư nổi tiếng nhất của Ban Đồ đế quốc hai ngàn năm trước, ở các trấn nhỏ xa xôi, quý tộc có lẽ không biết hết quốc vương có bao nhiêu đứa con nhưng tuyệt đối biết các tác phẩm thành danh của Lạp Tư Khải. Trong bức họa, mười tư thế của giáo hoàng Anh Nặc Sâm, có bức nghiêm chỉnh ngồi trên một cái ghế hoa lệ, thân thể hơi lệch về bên trái, hai môi mím chặt, hai hàng lông mày nhíu lại, khuôn mặt nghiêm nghị, cái mũi giống như mũi chim ưng. Tướng mạo uy nghiêm mang theo một tia hung ác, vẻ khả kính thông thể ở gần, xuất sắc thể hiện được tính cách đặc thù của vị giáo hoàng đầy quyền thế, được bản thân giáo hoàng An Nặc Sâm vô cùng khen ngợi. Sau đó, tác phẩm này của Lạp Tư Khải được xưng là đệ nhất tác phẩm. Mặc kệ là quý tộc hay chính là họa sĩ tất cả đều đối với nó tôn sùng là kỳ tích cùng với mô hình tác phẩm trong hội họa. Vì vậy, quý tộc mời Lạp Tư Khải vẽ chân dụng liên miên không ngớt. Sống mà không biết đến Lạp Tư Khải, làm một tên quý tộc cũng uổng công. Đây là thủ đoạn để quý tộc lúc đó so sánh với nhau, nếu ai có thể để Lạp Tư Khải vẽ cho mình một bức chân dung, vậy tuyệt đối có thể kiêu ngạo. Ở trong một cái rương bằng gỗ tử đàn, Tạp Tây phát hiện được một rương các tác phẩm tuyệt tác của Lạp Tư Khả. Có chân dung của quý phi nhân, chân dung của quốc vương, còn có chân dung của vài giáo hoàng, tất cả đều trông rất sống động. Cả một rương. Nhiều tác phẩm trân quý như vậy, nếu mang ra đấu giá, tuyệt đối có giá trên trời. Được lão quản gia Mục Nhĩ Bá Kỳ giải thích, Dương Lăng hiểu được giá trị của các bức họa chân dung này. -Mục Nhĩ Bá Kỳ, có biện pháp nào nhanh chóng đem các bức họa chân dung cùng cổ vật bán hết hay không ? Đối với các bức họa nổi tiếng này Dương Lăng không có chút nào hứng thú, với hắn mà nói, còn không có lợi bằng các rương tinh tệ. Nghe Dương Lăng vừa nói như vậy, lão quản gia có điểm ngoài ý muốn. Tại nhà Hải Nhi Bối Lỵ làm quản gia nhiều năm lão chỉ thấy qua quý tộc liều mạng cất dấu các tác phẩm nổi tiếng này, còn chưa bao giờ thấy qua có ai khinh thường nó như vậy nên vội phản ứng nói -Đại nhân, các bức họa này có thể ủy thác cho Bố lạp đức thương hội chúng ta đấu giá, nhưng thời gian sợ rằng có hơi lâu một chút. Vì phải tuyên truyền đại phạm vi, tối thiểu cũng mất hai tháng. -Không có việc gì, lão cứ tự động làm. Mặt khác, phải nhanh chóng sửa sang lại tòa thành cho tốt, hai ngày sau chúng ta sẽ chuyển sang đây ! Phân phó vài câu, Dương Lăng xoay người đi ra ngoài. Sau khi quan sát một đoạn thời gian, Dương Lăng hiểu được lão quản gia Mục Nhĩ Bá Kỳ là một trợ thủ không thể có nhiều. Vô luận chuyện có phức tạp thế nào, vào tay lão sẽ nhanh chóng trở thành đơn giản. Hơn nữa lão già đã sống nhiều năm, biết cái gì nên nói, cái gì nên làm. Ải nhân Lỗ Thước mỗi lần thấy Ngả Lỵ Ti mặc áo mỏng giúp mình xoa bóp cũng đều kinh hãi la lên mà lão lại có thể coi như không trông thấy. Chuyên nghiệp ! Nhìn Mục Nhĩ Bá Kỳ, Dương Lăng không khỏi nhớ tới nữ thủ trưởng xinh đẹp của mình trước đây tỉnh táo, tư duy rõ ràng, kinh nghiệm phong phú. An Tạp gia tộc sau khi chiếm cứ được Duy Sâm tòa thành đã sửa lại, chắc chắn, hùng vĩ, dễ thủ khó công, có sơn có thủy. So với ở trong biệt viện phía sau gian bán vũ khí ải nhân tốt hơn rất nhiều, Dương Lăng đương nhiên sẽ không bỏ qua một siêu cấp biệt thự tốt như vậy. Mặc dù Duy Sâm tòa thành có rất nhiều truyền thuyết quỷ dị, nhưng Dương Lăng cũng không chút nào để ý. Trên thế giới có rất nhiều lời đồn, thường là một truyền mười, mười truyền trăm, càng truyền càng sai sự thật. Trên thế giới này, rất nhiều việc không cần để ý. Trong mắt Dương Lăng, truyền thuyết bên trong tòa thành chính là một vấn đề như vậy. Có hay không biết rõ được truyền thuyết hư vô này, còn không bằng lợi dụng thời gian tu luyện vu quyết hoặc là đi tuần hóa vài con ma thú trong Đặc Lạp Tư sâm lâm. Sau trận đánh với Y Thước Á, Dương Lăng cảm thấy thực lực của mình xa xa không đủ. Nếu không phải Y Thước Á bị mình chọc cho tức giận đến mất lý chí, nếu kinh nghiệm chiến đấu của hắn phong phú một chút sợ rằng chính mình đã bị đốt thành tro bụi. Nhớ tới con xà quái chín đầu kinh khủng, da đầu hắn không khỏi tê dại. Giác phong thú tốc độ rất nhanh, sau khi tiến hóa còn có thể phóng ra châm độc, nhưng thân là ma thú cấp thấp, đối mặt với ma thú cấp cao như Ba Thác ác ma thì không có tác dụng gì. Quang đạn của Tà nhãn uy lực lớn thật, nhưng động tác chậm chạp, phòng ngự lại quá yếu, còn khô mộc chiến sĩ chiến đấu lực mạnh mẽ, nhưng động tác quá chậm, gặp được ma thú tốc độ nhanh sợ rằng không làm gì được. Thú một sừng đúng là cao giai, có thể công cũng có thể thủ, nhanh như điện đáng tiếc chỉ có một con mà thôi. Chẳng lẽ, chỉ có thể mạo hiểm tiến vào sâu bên trong Đặc Lạp Tư sâm lâm thuần hóa cao cấp ma thú? Dương Lăng lắc đầu, lần trước thuần hóa được thú một sừng tất cả đều là may mắn, ông trời sẽ không mỗi ngày đều khiến hắn may mắn như vậy. Sau khi tiến vào sâu bên trong sâm lâm, ngay cả người đông thế mạnh như nhóm người Hải Nhi Bối Lỵ cũng tổn hại nghiêm trọng, hắn không muốn bị đông đảo ma thú cấp cao tê thành mảnh nhỏ. Nghĩ đến ma thú cao cấp, Dương Lăng trong lòng vừa động, nghĩ tới trong giới chỉ có thi thể của Xà quái chín đầu. Một con song đầu lộc cấp thấp có thể ngưng kết ra hai viên huyết châu, Xà yêu chín đầu thực lực kinh khủng như vậy, hắn không dám tưởng tượng có thể ngưng kết được bao nhiêu huyết châu. Mặc dù vừa rồi từ tinh linh trưởng lão lấy được hai bình nhỏ Sinh mệnh chi tuyền nhưng hắn cũng không muốn uống vào tất cả. Dù sao, tinh linh sâm lâm hàng năm cũng chỉ có thể từ một cây cổ thụ tinh linh thu được vài giọt Sinh mệnh chi tuyền, về cơ bản xem như tài nguyên không thể tái sinh. Nhưng ma thú máu huyết thì khác, Đặc Lạp Tư sâm lâm trải dài ngàn ngàn dặm, ai cũng không thể nói rốt cục có bao nhiêu ma thú, chỉ cần có thời gian, cũng không khó để bắt vài con ma thú cấp thấp. Đối với việc đề cao vu lực thì máu huyết của ma thú cấp thấp so ra kém Sinh mệnh chi tuyền, nhưng lại hơn về số lượng đông đảo. Vì dự phòng địch nhân đột nhiên tập kích khi ngưng kết ma thú máu huyết, Dương Lăng phân phó cho A Cổ Tô mang đến một đội Dã man nhân canh gác cẩn thận ở cửa. Thông qua võ sĩ và người hầu đầu hàng của An Tạp gia tộc hắn biết phụ thân của Y Thước Á vừa vặn mang theo võ sĩ tinh anh ra ngoài, để cho hắn một cơ hội quá tốt, dễ dàng công chiếm được Duy Sâm tòa thành dễ thủ khó công. Chính mình chặt đứt hương khói của gia tộc hắn, đạp bằng ổ của hắn, đối phương há có thể bỏ qua? Cái gọi là bảo chó cắn người chó không cắn, con chó mà cắn sẽ không kêu, địch nhân trốn ở một nơi bí mật nào đó mới là đáng sợ nhất ! Dương Lăng ngàn lần không muốn khi tập trung tinh thần ngưng kết huyết châu thì bị người ta đâm cho một đao từ phía sau. Lấy thi thể xà quái chín đầu ra, nhìn thân thể cao lớn của nó, sờ sờ những cái vẩy đen nhanh cứng rắn của nó, lại nhìn chín cái đầu cùng lúc có thể thi triển ra ma pháp khác nhau, Dương Lăng thầm kêu may mắn. Hồi tưởng lại, chính mình chỉ cần hơi chần chờ một chút, sợ rằng ngay lập tức đã chết không chỗ chôn. Con mắt xà quái chín đầu to như cái *****g bàn, mỗi đôi mắt đều trợn thật to. Xem ra, đến tận lúc chết nó cũng không tin mình lại chết thảm bởi một tên nhân loại không có đấu khí, không có ma pháp, chết không nhắm mắt. Việc này không nên chậm trễ, hít một hơi thật sâu, Dương Lăng khoanh chân ngồi xuống, đặt tay phải lên trên thân Xà quái chín đầu. kiệt lực vận chuyển vu lực trong cơ thể. Rất nhanh, trên thân xà quái xuất hiện một tia máu đỏ bừng, ngưng tụ lại trong bàn tay của hắn.
Đánh giá từ 46 lượt Danh sách chương Truyện Yêu Thích Đọc Truyện Bạn đang đọc truyện Ma thú lãnh chúa của tác giả Cao Pha trên trang đọc truyện online. Vô ý tìm được một cái vu tháp từ cổ mộ vạn năm tại Miêu Cương, Dương Lăng xuyên qua không gian đến một thế giới khác. Kẻ khác chỉ có thể gọi về một hai ma thú, nhưng Dương Lăng bằng vào Vu thuật mạnh mẽ lại có khả năng thuần hóa hàng vạn ma thú tạo thành cả ma thú quân đoàn...
Nhìn Dương Lăng bất động thanh sắc, Cổ Nhĩ Bang Đức tê tê một trận nhức đầu, cảm giác như mình như một ngoại nhân. Lúc trước hắn chỉ huy Quần Lang dong binh đoàn xuất thủ, đã không đắc thủ được sinh mạng giới chỉ, còn ở tòa thành dưới mặt đất tổn thất vô cùng nghiêm trọng. Vốn đã gặp chuyện không may, giờ thêm một chuyện xui xẻo lại đến. Không nghĩ tới vừa mới đi đến A Lạp Sơn Khẩu, còn chưa ra khỏi Ma Thú Lĩnh lại phải tiếp nhận một nhiệm vụ không tốt, phải vâng mệnh đem tin tức tiết lộ cho Dương Lăng biết, cũng nhân đó mượn danh nghĩa cá nhân khuyên hắn đừng quá tranh giành danh tiếng tạm thời tránh đi một đoạn thời với lịch sử lâu đời của Dong Binh công hội mà nói, lãnh địa Ma Thú Lĩnh nho nhỏ này không tính là cái gì, Thợ Săn công hội vừa mới kiến lập chưa lâu thật sự một kích cũng không chịu nổi. Duy có điều đáng sợ là Dương Lăng, thực lực thâm sâu khôn lường, sau lưng lại có một gia tộc thần bí cường nói trước đây mọi người với gia tộc của Dương Lăng đều không hay biết, thì sau khi Thi vu vương dùng tên giả La Cách xuất hiện, bọn họ rốt cuộc cũng có cái nhìn khác về gia tộc thần bí này, không khỏi có một trận hàn với thực lực của Thi vu vương La Cách, theo như tin tình báo của một tên tiềm phục tại Ma Thú Lĩnh báo về thì phải là " Cao thâm không lường được". Hắn từng phái một tên ma đạo sư theo dõi Thi vu vương, kết quả tên theo dõi một đi không trở lại. Sau khi tìm đươc thi thể của ma đạo sư, phát hiện thân thể hắn bên ngoài không có vết thương gì, nhưng bên trong cơ thể nội tạng đã hoàn toàn nát hồ như bị một lực lượng gì đó chấn vỡ, hoặc bị người khác dùng ma pháp thần bí làm cho biến dạng hoàn toàn. Mặc dù các nhân viên tình báo kiến thức nhiều đến đâu cũng không ngờ thực lực của La Cách kinh khủng đến như khi biết được tin tức tình báo, chấp sự trưởng lão của Dong Binh công hội nhanh chóng ra quyết định, hy vọng kịp hủy bỏ hành động đối địch với Ma Thú Lĩnh. Không nghĩ tới mệnh lệnh đưa ra trước đây không cách nào thu hồi lại được, đừng nói là khuyên bảo Kiếm Hoàng Ai Duy Tư bỏ qua, mà ngay cả hành tung của hắn hiện này cũng không biết ở đâu, chỉ đại khái phỏng chừng hắn đang trên đường nhanh chóng đến Ma Thú hình như vậy, vì tránh chuyện ngoài ý muốn xảy ra, dẫn đến việc cùng gia tộc cường đại sau lưng Dương Lăng kết mối huyết hãi thâm cừu, chỉ có thể để cho Cổ Nhĩ Bang Đức lấy danh nghĩa cá nhân đem tin tức lộ ra cho Dương Lăng, khuyên Dương Lăng tạm thời không tranh tiếng tạm lánh đi. Đám trưởng lão công hội kia chỉ ra mệnh lệnh còn mọi sự đều dồn hết lên người Cổ Nhĩ Bang Đức. Nguồn là nhiệm vụ vô cùng khó khăn, nhưng nếu không thực hiện sợ rằng sẽ đắc tội với mấy lão bất tử chấp sự trưởng lão, nhưng nếu khuyên bảo Dương Lăng, đường đường là một lĩnh chủ lại cam chịu mất mặt mà tạm lánh đi thì cũng không phải là chuyện dễ dàng gì, không chừng lại đắc tội với Dương Lăng. Trái phải hai bên đều không dám đắc tội quả thật vô cùng khó chờ một hồi, Cổ Nhĩ Bang Đức cắn chặt răng, căng hết da mặt lên nói " Lĩnh chủ đại nhân, ta tại Ba Phát Lợi Á bở biển phụ cận có một mãnh lãnh địa, rất nhiều người đều thích phong cảnh ờ đó. Người xem có hứng thú hay không đến đó trú vài ngày?"Đến nơi đó trú vài ngày?Nhìn thấy vẻ xấu hổ của Cổ Nhĩ Bang Đức, Dương Lăng trầm tư một hồi mơ hồ hiểu được ý tứ trong đó. Nếu thực sự chỉ vì mối quan hệ với mình, Cổ Nhĩ Bang Đức sẽ thay chính mình lo lắng khẩn trương, tuyệt sẽ không có vẻ mặt xấu hổ như vậy." Chỉ là một Thánh giai võ sĩ mà thôi, cũng không phải vấn đề lớn" Sau khi uống một ngụm Lãng mỗ tửu, Dương Lăng dừng một chút lại nói "Bất quá, ta thật sự vô cùng thất vọng, đường đường là một Dong Binh công hội lại có cái thủ đoạn mượn đao giết người hèn hạ này, ta hy vọng các người có thể cho ta một lời giải thích hợp lý, nếu không hừ hừ…."" Đại nhân, người hãy bình tâm lại, trước đây chỉ là một chút hiểu lầm mà thôi. Nếu hai bên chúng ta tiến hành cùng nhau hợp tác thì không phải nói sẽ có rất nhiều chổ tốt a!"Vốn nhiệm vụ là yêu cầu Cổ Nhĩ Bang Đức lấy danh nghĩa cá nhân mà ra mặt, bằng mọi cách phải đạt được mục đích, lại vừa muốn giữ được thể diện của Dong Binh công hội. Nhưng từ đầu đến cuối, Cổ Nhĩ Bang Đức cũng không có giấu diếm việc Dong Binh công hội ở phía sau bày ra hành động sao Dương Lăng cũng không phải là kẻ ngu, chỉ cần tinh ý một chút là có thể nhận ra nguyên do bên trong của tin tức tình báo. Có thể lừa gạt được nhất thời nhưng không thể gạt được cả đời. Nếu thành tâm hợp tác thì mới có thể đạt được hiệu quả cao nhất, còn nếu còn ẩn giấu tâm tư riêng thì chỉ làm sự việc càng thêm đổ khi đem tinh tức tình báo nói cho Dương Lăng, Cổ Nhĩ Bang Đức xấu hổ nhanh chóng rời đi. Tùy tùng La Cách bên cạnh Dương Lăng tuy rất mạnh, nhưng Kiếm Hoàng Ai Duy Tư đại danh đỉnh đỉnh, hai cường giả này nếu tranh đấu với nhau thì kết quả như thế nào cũng đủ làm cho mấy tên chấp sự trưởng lão Dong Binh công hội đau đầu một trận." Kiếm Hoàng Ai Duy Tư, nghe đâu thực lực rất mạnh. Dát dát dát, đại nhân, người cứ mặc kệ hết mọi việc, để ta cho hắn nữa đường phải khóc ròng không thôi!"Thi vu vương liếm liếm môi, từ khi thực lực khôi phục được bảy thành, nuốt chững linh hồn hay máu tươi của người hay ma thú bình thường đã không có tác dụng gì nhiều. Nhưng thánh giai cường giả lại khác, máu tươi hay linh hồn của Kiếm Hoàng Ai Duy Tư hẳn là không tệ lắm." La Đức Lý Cách Tư, không có mệnh lệnh của ta không được tự ý hành động". Dừng lại một chút Dương Lăng lại nói " Trong khoảng thời gian này, tốt nhất là ngươi nên ở bên trong tòa thành, tránh đi ra ngoài khiến cho mấy tiểu cô nương phải sợ hãi!"Hiểu được chuyện củ của Thi vu vương La Đức Lý Cách Tư, mặc dù biết hắn dưới tình huống bình thường sẽ không xuống tay với mấy tiểu cô nương, nhưng Dương Lăng cũng có một chút lo lắng. Dù sao trong lòng có khúc mắc, ai cũng không dám cam đoan hắn sẽ không gây ra chuyện điên cuồng khi cảnh cáo Thi vu vương vài câu, Dương Lăng nhanh chóng rời đi, âm thầm tình toán làm như thế nào ứng phó với sự khiêu chiến của Kiếm Hoàng Ai Duy Tư. Dong Binh công hội phái Cổ Nhĩ Bang Đức lại nhắn nhủ tin tức, đối với mình đã ra tín hiệu giải hòa mâu thuẫn, xóa bỏ tình hình đối nghịch của cả hai, như vậy cả hai công hội đều sẽ có lợi. Kế tiếp, chỉ nên tính toán như thế nào đạt được lợi ích lớn nhất mà chuẩn bị một phần hậu lễ cho Gia Tây Á cùng gia tộc của hắn, Dương Lăng bế quan tu luyện, cẩn thận thăm dò diệu dụng của Băng Phong vương tọa khôi giáp. Vì tránh cho lòng người dao động, Dương Lăng hạ lệnh phong tỏa ém nhẹm tin tức. Không nghĩ tới mới gần một ngày, Ma Thú Lĩnh lòng người đều hoang mang, chẳng biết ai đem tin tức Kiếm Hoàng Ai Duy Tư đến khiêu chiến tiết lộ ra ngoài." Ai da, huynh đệ, ngươi xem lĩnh chủ đại nhân với Kiếm Hoàng Ai Duy Tư ai lợi hại hơn?"" Mấy trăm năm gần đây, Kiếm Hoàng Ai Duy Tư chẳng biết đánh chết bao nhiêu thánh giai cường giả, lĩnh chủ đại nhân tuy rất lợi hại, nhưng nếu cùng Kiếm Hoàng Ai Duy Tư đánh một trận, sợ rằng…"" Kỳ quái, nghe nói Kiếm Hoàng Ai Duy Tư một đoạn thời gian trước tại Bắc Bộ Băng Xuyên tĩnh tu, như thế nào tìm đến lĩnh chủ đại nhân của chúng ta khiêu chiến!"" Đúng vậy, dám chắc là có kẻ ở sau lưng giở trò rồi!"Mọi người một bên uống rượu, một bên thảo luận việc Kiếm Hoàng Ai Duy Tư đến khiêu chiến, phẫn giận không thôi. Mặc dù Dương Lăng thực lực cường đại, nhưng Kiếm Hoàng Ai Duy Tư thành danh đã lâu, lúc trước khiêu chiến đánh chết không biết bao nhiêu cường giả, không bao nhiêu người tin tưởng một người còn trẻ tuổi như Dương Lăng lại là đối thủ của hắn, tâm trạng u sầu không thôi. Một ít người dân thiện lương cả ngày cầu khẩn thần linh phù hộ cho Dương Lăng, người mang đến cuộc sống tốt đẹp trên Ma Thú Săn công hội cùng với người dân ưu phiền ảo não, bên trong Duy Sâm tòa thành, Cổ Đức, Vưu Na, Ngả Lị Ti chờ đợi cũng mặt mày ủ dột. Dương Lăng đang bế quan tu luyện, bọn họ ở bên ngoài chờ đợi, cả ngày đều lo lắng. Kiếm Hoàng Ai Duy Tư thật sự quá mạnh, truyền thuyết khi hắn còn là một đại kiếm sư là có thể một kiếm chém chết một gã kiếm thánh, khi hắn tu luyện đến cảnh giới kiếm thánh, lại một kiếm là có thể chém chết thánh giai võ sĩ. Đến khi hắn đạp nhập thánh giai, đừng nói là thánh giai ma pháp sư hay thanh giai võ sĩ, truyền thuyết ngay cả một người mới đạp nhập lĩnh vực cường giả cũng không phải đối thủ của đại, thật sự quá mạnh mẽ!Tâm trạng u uất, Cổ Đức cùng mọi người đều cùng chung ý kiến, cực lực khuyên Dương Lăng nên chịu mất một chút thể diện không xuất chiến, mỗi lần như vậy Dương Lăng đều ừ hử cho qua chuyện, cho như vậy là không đúng. Mọi người đều lo lắng duy chỉ có Thi vu vương La Đức Lý Cách Tư là tiêu diêu tự vu vương La Đức Lý Cách Tư lúc thì vào sâu trong Đặc Lạm Tư rừng rậm bắt ma thú làm thức ăn, sẽ cùng với tiểu cô nương Bối Ti khắp nơi rong chơi, hoặc xuất quỷ nhập thần cả ngày không thấy bóng dáng, làm cho người ta không thể không nghi ngờ hắn tới cùng là từ gia tộc Dương Lăng phái đến làm tùy tùng hay là đến Ma Thú Lĩnh như đi du lịch." Cổ Đức đại nhân, Gia Tây Á đại nhân đem ba võ sĩ của Ba Lý Ma gia tộc đến cầu kiến!"Hôm nay, trong khi Cổ Đức đang buồn phiền lo lắng, một gã binh lính đi nhanh đến, phía sau là mấy võ sĩ mang kim sắc áo choàng đại biểu cho gia tộc của Gia Tây vẻ nghi hoặc của Cổ Đức, Gia Tây Á cười nhàn nhạt nói " Cổ Đức đại nhân, nghe nói Kiếm Hoàng Ai Duy Tư sẽ rất nhanh đến Ma Thú Lĩnh. Ta cùng hắn rất lâu đã không gặp mặt, lần này đến đây vừa vằn cũng muốn gặp hắn, xem tới cùng kiếm của ai là nhanh hơn!"Xem kiếm của ai nhanh hơn?Nghe Gia Tây Á nói như vậy, Cổ Đức đang âu sầu hai mắt sáng ngời. Trước Dương Lăng không tiếc hao phí đại lượng vu lực và tinh thần lực giúp võ sĩ của Ba Lý Ma gia tộc bức ra thi độc, thậm chí không tiêc hao phí tánh mạng nước suối cứu trị vài tên võ sĩ tánh mạng đang bị de dọa, hắn thực sự không chịu giờ xem ra cho dù trị cho nhiều người hơn nữa cũng sẽ trị!Ba Lý Ma gia tộc là gia tộc duy nhất trên đại lục đản sanh một Kiếm Thần, kiếm pháp cùng đấu khí gia truyền đều xuất thân nhập hóa, Gia Tây Á tuổi còn trẻ đã tu luyện đến thánh giai đỉnh phong. Để cho hắn ra tay đối phó với Kiếm Hoàng Ai Duy Tư là một lựa chọn tốt dù Dương Lăng rất cường đại, nhưng nếu không có ma thú đại quân trợ chiến, phỏng chừng khả năng chiến thăng Kiếm Hoàng Ai Duy Tư đỉnh đỉnh đại danh không lớn. Nhưng thân là một lĩnh chủ cũng là Đại trưởng lão của thợ săn công hội, không cho phép hắn không tiếp nhận thách được Gia Tây Á trở lại giúp đỡ, Duy Sâm tòa thành từ trên xuống dưới thở dài một hơi, mọi người gặp mắt nhau thì nở ra nụ cười nhiều hơn những ngày trước. Không một ai biết được sắc mặt vô cùng ngưng trọng của Gia Tây Á, cũng càng không ai biết một gã Bạch y nhân từ vùng núi xa xôi đang nhanh chóng đến gần Ma Thú thủ tịch mịch cô độc!Sau khi tu luyện đến thánh giai đỉnh phong, Ai Duy Tư đã không biết bao nhiêu năm chưa gặp được một đối thủ tương xứng. Từ sau khi lĩnh ngộ được một tia Phong đích pháp tắc, đừng nói thánh giai võ sĩ hay thánh giai ma pháp sư, ngay cả kẻ mới bước chân vào cảnh giới lĩnh vực cũng không phãi là đối thủ của hắn. Nhưng trong mười năm gần đây hắn không có chút tiến bộ trong việc lĩnh ngộ phong đích pháp tắc, không cách nào bước vào lĩnh vực cảnh giới, thiên tân vạn khỗ tu luyện cũng không xuất ra được phong chi kiếm vực. Biết được Ma Thú Lĩnh ở Đặc Lạp Tư rừng rậm bên ngoài xuất hiện một tuyệt thế cường giả, hắn không cần suy nghĩ vội vàng chạy đến Thú Lĩnh Chủ.
Chương 121 Dong binh công hội Dịch giả ngocdung75 Biên tập lythongcz Nguồn Thiên hạ hi hi, giai vi lợi giai, Thiên hạ hi hi, giai vi lợi vãng"Trên khắp thiên hạ không có việc gì có lợi mà không làm, không có việc lợi mà lại đến Trên Thái Luân đại lục, làm đoàn trưởng của Quần lang dong binh đoàn nổi danh, Cổ Nhĩ Ban Đức không thể chỉ vì một nhóm lương thực và một phong thư mà tự mình hộ tống. Dương Lăng đoán, đối phương dám chắc còn có mục đích khác. Mời hắn tham gia lễ hội chúc thọ năm mươi của quốc vương, ý nghĩa Lợi Văn Tát công quốc liên minh chính thức thừa nhận thế lực của Ma Thú Lĩnh. Với tư nguyên phong phú của Đặc Lặc Tư sâm lâm, sự phát triển của Ma Thú Lĩnh chỉ là thời gian, ẩn chứa vô số phát triển. Sau khi tin tức truyền ra, dám chắc có không ít thương đội đi tới trước Duy Sâm trấn để tố sinh ý. Nếu có thể thừa dịp ở Duy Sâm trấn, lũng đoạn sự mua bán của dong binh, tin tưởng đối với Quần lang dong binh đoàn mà nói là một cơ hội tốt không thể bỏ qua! Dương Lăng tin tưởng, làm người lãnh đạo Bầy Sói Dong Binh đoàn, Cổ Nhĩ Ban Đức tự nhiên hiểu được ý nghĩa chiến lược đó. Với quan hệ của đối phương và hoàng thất, biết được tin tức cũng không là việc khó! Nhờ lão quản gia lo lắng tất cả, Dương Lăng nhiệt tình chiêu đãi khách phương xa Cổ Nhĩ Ban Đức, sau vài chén rượu, song phương nói chuyện trên trời dưới đất liên tục không ngừng. Cổ Nhĩ Ban Đức lời nói rõ ràng, cấp cho mọi người biết rất nhiều về những câu chuyện của kiếp sống dong binh ngày xưa. Từ Băng Xuyên phương Bắc nói đến Đại sa mạc phía Tây, từ hải tộc xuất thần nhập quỷ đến truyền thuyết về Vân Trung thành... Đối phương có kinh nghiệm cuộc sống phong phú, có lẽ sẽ biết một ít chuyện về Thượng Cổ Vu Sư! Hiểu rõ về cuộc sống lăn lộn bên ngoài từ nhỏ của Cổ Nhĩ Ban Đức, Dương Lăng trong lòng vừa động, nói"Một đoạn thời gian trước, có một dong binh đến đây, hắn nói tại bên trong sa mạc phía Tây phát hiện một tòa thần miếu của Thượng Cổ Vu Sư, bên trong cất dấu rất nhiều bảo bối giá trị liên thành, chẳng biết là thật hay giả?" "Nga, Thượng Cổ Vu Sư?"Cổ Nhĩ Ban Đức có chút kinh ngạc. Trầm ngâm một lát sau mới nói"Dương Lăng đại nhân, Tát Cáp Lạp sa mạc phía Tây miên duyên ngàn dặm, ai cũng không biết là đã tồn tại bao lâu rồi. Mặc dù đi vào rất nhiều lần, nhưng cho tới bây giờ ta cũng chưa nghe nói bên trong có thần miếu của Thượng Cổ Vu Sư. Bất quá, có một..." Có lẽ là có điểm kiêng kỵ, có lẽ do trí nhớ quá xa, Cổ Nhĩ Ban Đức có điểm chần chờ. Day day huyệt Thái Dương, uống một ngụm Lãng Mỗ tửu, sau đó chậm rãi tiếp tục nói. Nguyên lai trên sa mạc thường xuyên có người có một ít tin tức ngạc nhiên cổ quái gì đó, nghe đồn hơn một trăm năm trước có người đào ra một pho tượng có liên quan đến Thượng Cổ Vu Sư. Bất quá người trên sa mạc rất kiêng kỵ nói đến những gì có liên quan đến Thượng Cổ Vu Sư, trong truyền thuyết của họ, Thượng Cổ Vu Sư là một đám ác ma tàn nhẫn. Nếu nói về chuyện của bọn họ hoặc là tên tuổi cũng rất dễ làm cho bọn họ từ trong giấc ngủ say tỉnh dậy, cấp cho sinh linh trong sa mạc gặp nhiều đại họa.
ma thú lĩnh chủ