(Đưa cuốn sách + cưng nựng) Ye Qiqi mặc một cuốn sách và trở thành con gái của một bạo chúa. Lần đầu tiên nhìn thấy nàng, nàng mới năm tuổi, thân hình nhỏ nhắn quỳ ở giữa đại sảnh, nam tử mặc long bào tuấn tú ngồi trên ngai vàng ánh mắt vô cùng tái nhợt: "Xấu xí đâu? Trung Quốc: Người phụ nữ độc thân nuôi 2.000 trẻ mồ côi Đời sống 15/05/2018 06:00 AM VTV.vn - Lu Lijing được mệnh danh là người hùng ngoài đời thực khi suốt 12 năm qua, cô đã nuôi dưỡng hơn 2.000 trẻ em mồ côi và khuyết tật bị bỏ rơi tại Bắc Kinh, Trung Quốc. Phụ nữ thường có nhu cầu chăm sóc cho một ai đó. Nếu không muốn tham gia những hoạt động từ thiện ồn ào, bạn có thể nhận nuôi, đỡ đầu một đứa trẻ có hoàn cảnh khó khăn. Nếu bạn là một phụ nữ độc thân như thế, cuộc sống của bạn sẽ đầy ắp niềm vui và bạn trở thành niềm ao ước của nhiều người. Và ly hôn rồi thì phụ nữ thường lựa chọn cuộc sống độc thân và tự tìm cho mình những niềm vui bằng cái nhìn lạc quan, không kỳ vọng vào việc người khác sẽ mang lại cho mình điều gì. Họ biết đủ, biết buông và không để cho người khác chi phối cảm xúc của mình! Bằng những phương pháp Dưỡng Sinh Đông Y từ thiên nhiên, Spa Dưỡng Sinh Cô Ba sẽ mang vẻ đẹp trường cửu đến cho quý khách hàng! chăm sóc tận tâm như người thân của mình". Chăm sóc da mặt dưỡng sinh - Bí quyết dưỡng nhan của chị em phụ nữ thế kỷ 21 Xem thêm . Lựa chọn phụ tùng thay thế chính hãng, sẽ giúp xe hoạt động hiệu quả lâu hơn. Các nhà thiết kế của Piaggio đã phát triển các dòng sản phẩm và phụ kiện vô cùng thú vị, đem lại trải nghiệm độc đáo cho người lái ngay cả trước khi ngồi lên xe. gEc7. Chương 1 Quang côn lão VươngQuang côn là chỉ những thanh niên độc thân không có gia đình aka "ế vợ" > Lão Vương là một kẻ độc thân, sống trong một mình trong thôn. Nguyên nhân là vì nhà hắn rất nghèo, phụ thân mất sớm, mẫu thân bệnh tật triền miên, phần lớn tiền của trong nhà đều đổ vào chi phí thuốc thang và xem bệnh, nghèo đến có tiếng trong vùng. Bất quá, từ sau khi mẫu thân hắn bị bệnh nặng qua đời, hắn sống trong căn nhà mà phụ mẫu để lại, miễn cưỡng còn dư lại chút tiền. Mấy năm trước hắn cưới một nữ nhân về làm thê tử, nhưng sau vài ngày ả ta liền gom tất cả tài sản chạy trốn, hắn lúc này đã nghèo càng thêm nghèo, cũng không ai chịu đem nữ nhi gả cho hắn thế đến giờ hắn vẫn luôn sống cô độc, thẳng đến một ngày kia hắn tình cờ nhặt được một đứa bé ở sau khe núi mang về nhận làm con nuôi. Từ đây hắn cùng hài tử trải qua sinh hoạt bình dị ấm áp, mà điều khiến cho dân làng cảm thấy ngạc nhiên chính là đứa nhỏ ấy, rõ ràng là một bé trai. Đầu năm nay, ném bỏ hài tử cũng không hiếm thấy, nhưng đại đa số bị vứt bỏ đều là nữ nhi, nhà ai lại đi bỏ nhi tử a? Đương nhiên cũng có khả năng là do làm loạn rồi sinh ra, hoặc là đứa nhỏ này có vấn thế nào thì hài tử này cũng chậm rãi an bình lớn lên. Người trong thôn phát hiện đứa nhỏ cũng tung tăng nhảy nhót, trừ bỏ thân mình có chút gầy ốm một chút, sắc mặt thế nhưng phá lệ trắng nõn tinh xảo khác xa so với mấy đứa nhóc trong thôn, vừa nhìn thấy đã biết là không cùng chủng tộc khe núi ao sâu với bọn bây giờ, lão Vương vẫn là một nam nhân độc thân sống cùng nghĩa tử, hắn tuổi trẻ tinh tráng, thường xuyên lên núi săn thú hoang, hái thảo dược đem vào trong thành mua bán, trong nhà cũng dần dần khá lên. Lại trở thành đối tượng kết hôn trong mộng của nhiều cô gái Trong thôn có người muốn giúp hắn kết dây tơ hồng, lần này đến lượt hắn cự tuyệt tất cả. Hắn bảo đã có hài tử, chỉ muốn cùng hài tử trải qua tháng ngày an ổn sinh hoạt, đem hài tử nuôi lớn. Cứ như vậy trải qua nhiều cuộc mai mối bất thành, người trong thôn liền đồn rằng vợ trước đã làm hắn thương tâm, nên không nguyện ý tin tưởng nữ nhân nào nữa, nên cũng thông cảm mà không tìm tức phụ mới cho được con trai, lão Vương liền đặt tên là Thiên. Tiểu Thiên từ nhỏ đã hoạt bát ngoan ngoãn, luôn luôn nghe lời lão Vương nói, ở trong thế giới nhỏ bé của cậu, phụ thân chính là người đối xử tốt với cậu nhất, ôn nhu nhất, không ai có thể sánh bằng. Phụ thân chưa bao giờ đánh mắng cậu, là người thân mật nhất, và cũng là người cậu yêu nhất, thích gian thấm thoắt trôi qua, đến năm tiểu Thiên được mười bảy tuổi, khung xương cậu dần phát triển cân đối, thân thể thon dài, làn da trắng nõn mịn màng, ngũ quan mỹ lệ tinh xảo, đôi mắt đen to tròn ngập nước, lộ ra vẻ thiên chân vô tà đáng yêu. Cậu ăn mặc toàn bộ đều là thứ tốt nhất so với bọn trẻ toàn thôn, rõ ràng khác hẳn so với đám tiểu tử quanh năm lấm lem bùn đất như hầu tử*. Cậu càng giống mấy tiểu công tử con nhà danh giá trong thành hơn. Lão Vương cũng chưa bao giờ cho cậu hỗ trợ công việc, mặt khác, các hài tử trong thôn đều đã thường xuyên giúp cha mẹ đào đất, hái rau, thu thập đồ vật. Mà mấy việc này tiểu Thiên toàn bộ đều không cần làm. Cậu chỉ cần ngồi dưới bóng cây chờ Vương đại thúc làm xong cày cuốc cho đất, sau đó bồi hắn ngủ một giấc ở bên gốc cây, đến sau khi mặt trời ngã bóng, cậu tỉnh lại từ trong lồng ngực lão Vương, hai người cùng nắm tay về nhà, chờ lão Vương chuẩn bị bữa tối. Có thể nhìn ra được, lão Vương đem thế thảy tình cảm trao cho nhi tử nhặt được nay, một nhóm thiếu niên tụ tập lại bên bờ sông trong thôn để bơi lội. Tiểu Thiên lại không dám bước xuống, cậu luôn ghi nhớ lấy lời của phụ thân trừ bỏ phụ thân, không được phép cởi bỏ quần áo trước mặt bất cứ ai."Xuống đây đi, sao ngươi lại giống đàn bà vậy?"Bạn chơi cùng cậu là Triệu Nhị Cẩu nhô lên cái đầu từ trong nước."Không xuống, các ngươi chơi đi, ta về nhà." tiểu Thiên không xuống nước cũng cảm thấy nhàm chán, ý định trở về cậu vừa mới xoay người, phía sau truyền tới một lực đạo mạnh mẽ, kéo cậu vào trong làn nước. "Triệu Nhị Cẩu, ngươi có phiền hay không!" tiểu Thiên sặc mấy ngụm nước, khuôn mặt trắng nõn ho đến đỏ bừng, hốc mắt ẩm ướt chứa đầy nước mắt, đầu tóc nhu thuận dán lên hai bên gò má, mà quần áo hơi mỏng kia đem thân thể mảnh khảnh của cậu phác họa ra toàn bộ. Triệu Nhị Cẩu không biết vì lí do gì mà mặt có chút nóng lên, sau đó tiểu Thiêntừ trong nước bơi lên, thở phì phì mà đi về nhà. Triệu Nhị Cẩu bị mắng nhưng xem ra rất vui vẻ, ngơ ngẩn nhìn theo dóng dáng thiếu Thiên sinh khí giận dỗi về nhà, lão Vương trong bếp cũng nghe thấy được âm thanh mở cửa, chốc lát sau, một đôi tay nhỏ lạnh băng ôm lấy hắn từ phía sau. Lão Vương cảm thấy toàn bộ phía sau lưng đều là nước ướt đẫm "Làm sao vậy?"Hắn buông đĩa đồ ăn, nhẹ giọng phụ thân ôn nhu hỏi chuyện, rõ ràng cảm xúc phẫn nộ ban nãy đều hóa thành ủy khuất, cậu thút thít đáng thương hề hề nói"Đều do Triệu Nhị Cẩu, ta không muốn xuống nước, hắn liền một hai đem ta kéo xuống."Lão Vương xoay người qua, đem Tiểu Thiên ôm vào trong ngực. Quả nhiên cả người đều ướt nhẹp. "Đi thôi, trước thay quần áo, đừng để bị cảm lạnh!""Ba ba ôm ta đi." Tiểu Thiên theo thói quen mà đưa tay ôm lấy cổ phụ thân làm nũng. Khóe mắt cậu còn hơi hơi đỏ ửng, làm người nhìn qua còn tưởng cậu bị khi dễ đến khóc đi. Thân mình mảnh mai mềm mại như không xương dán lên trên thân thể cường tráng của nam nhân, đáy mắt hắn liền lóe lên một tia âm u, đôi tay dùng sức nâng lên hạ bộ nam hài, đem nam hài bế lên ôm vào trong ngực đi về hướng phòng ngủ. Nam hài vừa lòng ôm lấy cổ hắn, khinh khinh nhu nhu dán bên tai hắn nói"Ba ba, người tốt nhất!"Tiếp theo, nam hài thiên chân khanh khách cười lên, hoàn toàn không cảm nhận được thân thể nam nhân cương cứng một chút, còn có bàn tay hắn trên mông cậu vẫn luôn xoa tới lui nhéo nhéo thịt nhân hô hấp nặng thêm một chút, nhưng vẫn nhẹ nhàng đặt hài tử lên trên giường đất, từ trong rương lấy ra quần áo của nhi tử. Tiểu Thiên nằm ở trên giường, quần áo dính sát vào trong thân thể hắn, hai mỹ nhũ như ẩn như hiện, quần áo che trên bụng bị cuốn lên một ít, lộ ra vòng eo oánh nhuận như bạch ngọc. Tiểu Thiên không biết mà còn nhuần nhuyễn mà làm nũng."Ba ba, giúp ta thay!"Ánh mắt nam nhân đột nhiên trở nên phi thường đáng sợ, giống như ánh mắt của chó sói bị đói lâu ngày nhìn thấy cừu non. Tiểu Thiên có chút sợ hãi mà nhỏ giọng cẩn thận gọi "Ba ba...."Nam nhân nghe thấy liền nhào lên, bàn tay từ vạt áo vói đi vào, chậm rãi hướng lên trên mà xoa nắn vuốt ve, giọng trầm xuống "Ân?"Âm điệu của một tiếng này trước nay tiểu Thiên đều chưa nghe qua, trầm thấp, khàn khàn, không khí xung quanh dường như cũng chấn động. Bên tai cậu như có người thổi lửa, một luồng nóng hổi tê dại len lỏi qua tai chui vào đại não. Có chút ngứa ngáy, nhưng lại.....hy vọng được thể nghiệm một lần nữa."Ba ba, vì cái gì ta không được phép cởi quần áo xuống tắm sông?" tiểu Thiên mở rộng hai cánh tay, để cho bàn tay phụ thân tùy ý du tẩu trên thân thể của mình, lột ra lớp quần áo ẩm ướt. Nhi tử dưới thân nhu thuận nằm yên, cả người trần trụi nhưng lại toát lên vẻ ngây thơ vô tội, vừa giống như thiên sứ thuần khiết, vừa giống như ác ma chọc người phạm tội. Lão Vương cố gắng đè ép lửa dục đang cuồn cuộn trong từng thớ thịt, còn có vài ngày, qua vài ngày nữa liền tốt. Hắn ách giọng hỏi."Tiểu Thiên sắp đến mười tám rồi đi?"Tiểu Thiên không biết vì sao đề tài lại lạc đến vấn đề này, nhưng vẫn trả lời, trong giọng nói còn mang theo ý vui sướng."Chỉ còn bảy ngày, chỉ một tuần nữa thôi, ta sẽ bước sang mười tám, liền sẽ được thành niên rồi."Lão Vương thấp giọng lại "Ân" một tiếng, khóe miệng cong lên không giấu được vẻ vui mừng, tiểu Thiên lại nghe khí nóng thổi bên tai, mơ hồ nghe thấy âm thanh phụ thân nói."Chờ ngày ngươi thành niên, lúc đó ta lại nói cho ngươi biết!" *hầu tử con khỉ Góc lảm nhảm tiểu Thiên đúng là dụ thụ a ///0_0/// Chương 2 "Tân nương" hồn nhiênMột tuần chớp mắt liền trôi qua, tuần này so quá khứ cũng không có gì bất đồng, chỉ là, từ ngày Triệu Nhị Cẩu kéo tiểu Thiên xuống nước về sau, không biết là vì áy náy hay gì khác mà luôn không dám nhìn thẳng vào cậu, mỗi lần nói chuyện hắn đều mặt mũi đỏ bừng, lắp ba lắp cùng cũng tới ngày sinh nhật mười tám tuổi của tiểu Thiên, cậu ở bên ngoài chơi cả một ngày, chạng vạng về đến nhà đã thấy lão Vương đang ở trong bếp."Ba ba, ta về rồi, hôm nay là ngày thành niên của ta, người đang chuẩn bị đồ ăn ngon đúng không."Âm thanh vui vẻ thanh thúy như chim sơn ca của thiếu niên vang lên."Chơi đến bẩn hề hề, mau đi tắm rửa đi, nước ta đã đun ấm rồi, đợi lát nữa rồi cùng ăn cơm." Lão Vương ở nhà bếp vọng Thiên đi vào phòng tắm bên cạnh, thấy trên ghế đặt một bộ quần áo mới màu đỏ, cậu kinh hỉ kêu lên "Ba ba, đây là quần áo mới cho ta sao?"Không nghe được lão Vương trả lời, nhưng cậu biết chính là như vậy, cậu vô cùng cao hứng, lấy khăn bông lau sạch nước trên người, sau đó mặc lên y phục mới, hưng phấn chạy tới trước mặt lão Vương ."Ba ba, người xem, đẹp không?"Tiểu Thiên vốn đã cả người trắng nõn, giờ phút này được vải vóc đỏ rực tươi đẹp bao bọc, da thịt đều ửng lên màu hồng nhàn nhàn, toàn thân trên dưới tỏa ra không khí vui mừng, thuần khiết ngây thơ. Khuôn mặt tươi cười như một đóa hoa kiều nộn chớm nở, làm cho người nhìn thấy nhịn không được mà muốn hái xuống vuốt ve. "Ân!"Lão Vương cười nhẹ một nói, đã một tuần rồi tiểu Thiên mới lại được nghe phụ thân dùng âm giọng này trả lời cậu, lần này, hai má cậu nóng lên, cũng không biết có phải là do vừa nãy ngâm nước nóng lâu quá hay chúc mừng tiểu Thiên thành niên, lão Vương chuẩn bị thật nhiều đồ ăn ngon, ngoài mì trường thọ, hắn còn cố ý lẻn trấn trên mua một cái bánh kem nhỏ. Tiểu Thiên ăn đến cực kỳ vui vẻ. "Cám ơn ba ba! Đây chính là sinh nhật vui nhất của ta, ngày mai ta sẽ chính thức trưởng thành rồi!"Hai má cậu phình phình, trong miệng nhét đầy bánh kem, khi nói chuyện, một cỗ hương vị ngọt ngào ập vào trước mặt, ngọt nị, như một viên trái cây chín mềm thành thục, chờ người tới nhấm nháp. Mà trái cây này, chính là lão Vương dụng tâm tỉ mỉ bồi dưỡng mười tám nước xong, bàn vẫn còn chưa có thu dọn, lão Vương nói "tiểu Thiên, ba ba còn có lễ vật cho ngươi.""Cái gì? Cái gì?" tiểu Thiên ánh mắt sáng lấp lánh, cực kỳ đáng yêu. "Đi, cùng ta vào phòng trong."Lão Vương giọng nói khàn khàn, nắm lấy vạt áo đỏ tươi lôi kéo tiểu Thiên vào bên trong gian phòng, đặt cậu ngồi lên trên giường Thiên vẻ mặt ngây thơ nhìn ba ba, trong ánh mắt tràn ngập mong chờ. Bàn tay to của lão Vương đầu tiên là vuốt ve lên khuôn mặt non mịn của cậu."Nhận được lễ vật của ba ba, ngươi sẽ hoàn toàn trở thành một người trưởng thành chân chính.""Ân!" tiểu Thiên gật đầu, đem gương mặt chôn trong lòng bàn tay to rộng của phụ thân cọ tay to dọc theo gương mặt trượt xuống cần cổ thon thả, sau đó chui vào cổ áo, đem y phục chậm rãi cởi xuống. Vải vóc đỏ hồng rực rỡ tựa như hỉ phục, mà đêm nay, chính là đêm động phòng hoa chúc..."Ba ba..." tiểu Thiên nhẹ nhàng kêu một tiếng, không rõ vì sao ba ba muốn tặng quà lại phải cởi y phục của áo rơi xuống một nửa, lão Vương đã bắt đầu không nhịn được. Hắn nâng lên cái cằm nhỏ nhắn của tiểu Thiên, bắt lấy hai cánh môi mềm mại thơm ngát như cánh hoa. Tuy rằng cảm thấy ba ba có chút kỳ quái, giống như sói lớn, nhưng tiểu Thiên lại không sợ. Bởi vì chính là ba ba a, cậu mở miệng muốn kêu lên, kết quả là bị một đồ vật mềm nhuyễn linh động chui vào, mút lấy nước bọt trong miệng cậu, môi cũng bị cắn hút đến tê dại, hô hấp của ba ba phả lên trên mặt cậu, cậu cùng ba ba vô cùng vô cùng thân mật, đầu cũng vựng vựng hồ hồ. Môi ba ba thật nóng, tay ba ba cũng nóng như vậy, trong mũi toàn bộ đều là khí vị của ba ba, cậu chỉ cảm thấy an tâm, dù một chút phản cảm cũng không cái miệng nhỏ phấn nộn hôn đỏ lên, lão Vương lúc này mới rời đi khóe miệng tiểu Thiên, liếm sạch sẽ nước bọt trên cằm, chậm rãi một đường đi xuống, tay cởi đồ xuống chỗ nào, đầu lưỡi liền hôn liếm đến chỗ đó."Ngô....ba ba..." Khi lão Vương ngậm lấy viên đầu vú nhỏ trước ngực, tiểu Thiên cảm thấy trong cơ thể như có một ngọn lửa nóng rực, sắp đem cậu đốt cháy đến hỏng. Cậu miệng khô lưỡi khô, thân thể không ngừng vặn vẹo, miệng phát ra âm thanh trước giờ chưa từng có, khiến người nghe được mặt đỏ tim đập. Lão Vương thưởng thức hai viên tiểu đậu tử, lại liếm, lại cắn, lại hút. Đầu vú nhanh chóng no căng lên, giống như nụ hoa phấn hồng nở rộ ra màu sắc mỹ lệ mê dù nghe thấy tiếng kêu bất an của tiểu Thiên, nhưng bàn tay to thô ráp kia lại không chút do dự đi xuống, tháo ra đai lưng, tham nhập vào cấm địa."A.....ba ba.....nóng quá...." Tiểu Thiên khóe mắt hồng hồng kêu lên, cậu cảm thấy mình sắp bị ngọn lửa bên trong thiêu đốt đến không còn. Để trấn an tiểu Thiên khỏi bất an, lão Vương chậm rãi hôn nhẹ dụ hống."Tiểu Thiên, không phải ngươi hỏi ba ba vì cái gì mà không thể cùng bọn Triệu Nhị Cẩu xuống nước?"Tiểu Thiên rốt cuộc bị phân tán đi lực chú ý, mơ mơ màng màng hỏi."Ân, vì sao thế? Ba ba"Hai tay cậu chống ra phía sau, ngưỡng người ngồi dậy, vô tình tư thế lại vô cùng mỹ nói chuyện, lão Vương đem "tân nương tử" của hắn lột sạch, thân thể thiếu niên nhỏ nhắn xinh đẹp ở dưới ánh đèn tựa như mỹ ngọc, trắng nõn sáng trong. Cả người không một sợi lông tóc, eo bụng thon nhỏ, một tay là có thể ôm trọn. Đôi chân thon dài trắng nộn, giữa hai chân là dương vật vừa thành thục vừa non nớt, tản ra dụ hoặc trí mạng."Bảo bảo, mở chân ra, tự mình cởi quần lót, ba ba liền nói cho ngươi được không?"Lão Vương hai mắt đỏ đậm, âm thanh mang theo hưng phấn khó có thể áp chế. Nam căn phía dưới đã sớm đứng thẳng, chống thành một bao lớn phồng lên ở đũng quần."Ân!"Đã thật lâu ba ba không gọi cậu là bảo bảo, tiểu Thiên có chút thẹn thùng mà gật gật đầu. Vẻ mặt ngây thơ nghe lời mở ra hai chân, nâng mông lên một chút, dưới cái nhìn chăm chú của ba ba mà cởi ra quần lót chính mình. Mật địa bại lộ ra dưới ánh đèn, hạ thân cậu cũng vô cùng sạch sẽ, nhẵn bóng không chút lông mao, ngọc hành đáng yêu trắng nõn gục xuống giữa hai chân, mà phía dưới lại không có hai túi túi để chứa đựng tinh dịch của nam nhân, thay vào đó là hai mảnh hoa môi hồng sắc. Đây cũng chính là nguyên nhân cậu bị vứt bỏ, cậu là một song tính nhân. Cậu thản nhiên dang rộng hai chân nằm dưới thân phụ thân. Không cảm thấy có gì không đúng, cũng không cảm thấy có gì thẹn thùng, thuần khiết như thánh nữ, đáy mắt mê mang phản chiếu lại hình ảnh lão Vương. Vô luận là kẻ nào, nhìn thấy thân thể mỹ lệ cùng ánh mắt thuần khiết ấy đều trỗi dậy ý muốn hung hăng chà đạp, đem cậu kéo vào bùn đất, khiến cậu chìm đắm trong vũng lầy dâm loạn. Lão Vương thưởng thức thiếu niên hoàn mỹ này, ngắm nhìn đến ngây người. Hắn cực cực khổ khổ đem thân thể thể cậu đào tạo mười tám năm chính là vì ngày này. Hắn đã từng sống cô độc một mình, không tin tưởng vào bất cứ ai, lúc ấy, ông trời lại đưa tiểu Thiên đến bên hắn, một đứa bé mà hắn có thể dưỡng dục thành bộ dáng hắn thích, và chỉ duy nhất thuộc riêng về một mình Vương cơ hồ là không nhịn nổi nữa, cơ thể kích động đến run lên, hít thở sâu mấy hơi, dụ dỗ nói"Bảo bảo, ngươi tới cởi bỏ quần ba ba, nguoi liền biết đáp án!"Tiểu Thiên ngoan ngoãn bò dậy, cậu quả thật là rất tò mò, hơn nữa đũng quần ba ba lại phồng to như vậy? Là giấu quà bên trong sao? Cậu tháo ra dây lưng, kéo xuống khóa quần, bê trong lão Vương cư nhiên lại không mặt quần lót, một cái đồ vật thô to đen nhánh gấp không chờ nổi bắn ra."A, ba ba, thật lớn a." Tiểu Thiên trợn mắt há hốc mồm nhìn đại dương vật của phụ thân ở trước mắt. Vừa thô, vừa dài, cả cây đều thâm đen, phía trên còn có lông mao đen cứng rậm rạp, mà phía dưới là hai trứng dái phình to trụy xuống."A!" tiếp theo cậu phát ra tiếng thét kinh hãi."Ba ba, người không có....""Đúng vậy, không có!" Dương vật trong tay nhỏ non mềm không nhịn được trướng lớn, lão Vương đem tiểu Thiên đẩy ngã, mệnh lệnh nói"Mở chân ra, bảo bảo!" Đối với phụ nữ độc thân nói riêng và những người độc thân nói chung thì dường như "độc thân" là một khái niệm ám ảnh họ, bởi khi họ đã chạm đến đầu 30 tuổi thì bạn bè họ đã con cái đề huề, gia đình hạnh phúc. Thế nhưng, ít ai biết rằng, phụ nữ độc thân vẫn còn rất nhiều điều thú vị mà chúng ta chưa kịp khám phá, hãy cùng xem nhé. Dám mạo hiểm hơn Gặp gỡ nhiều người hơn Cuộc sống không nhiều thứ “trách nhiệm” Có nhiều không gian riêng và được phép sống bừa bãi một chút Không đau khổ nữa Có nhiều cơ hội trải nghiệm dành cho phụ nữ độc thân Phụ nữ độc thân có nhiều thời gian để phấn đấu sự nghiệp Cuộc sống không quá bận rộn với người phụ nữ độc thân Phụ nữ độc thân có thể tiêu xài thoải mái hơn Phụ nữ độc thân đồng nghĩa với tự do Sống một mình, bạn dễ dàng chấp nhận những mạo hiểm và rủi ro, điều mà những người đã có gia đình thường khó theo đuổi vì còn phải gánh trách nhiệm với bạn đời và con cái. Dù bạn tham gia môn thể thao mạo hiểm như nhảy dù hay bạn nghỉ việc, hy sinh các cơ hội ngắn hạn để phục vụ mục tiêu dài hạn, thì người duy nhất bị bạn đặt vào tình trạng mạo hiểm cũng chỉ là mình bạn mà thôi. Dám mạo hiểm hơn Những người độc thân thường hướng ngoại và dễ gần hơn, vì thế họ có thể gặp gỡ nhiều người hơn và mối quan hệ bạn bè được mở rộng với những trải nghiệm thú vị hơn. Những người đã lập gia đình thì việc đi chơi, giao lưu và gặp gỡ những nhóm bạn mới sẽ bị hạn chế vì thời gian không cho phép. Những người đã lập gia đình sẽ phải ưu tiên thời gian chăm sóc gia đình và nuôi dạy con cái. Gặp gỡ nhiều người hơn Khi đi làm mệt nhọc về, bạn không cần phải đón con ở nhà trẻ, tất bật về nhà nấu ăn, dọn dẹp nhà cửa, bạn không phải thực hiện những trách nhiệm của cha mẹ với con cái. Tuy nhiên, ít trách nhiệm không có nghĩa là sống buông thả, người phụ nữ vẫn phải chịu trách nhiệm với những việc mình làm và luôn học cách để trở thành một người đáng tin cậy. Cuộc sống không nhiều thứ “trách nhiệm” Khi bạn đang sống một mình, mỗi khoảng không gian trong tủ đựng quần áo đều là của bạn, bạn không cần phải chia sẻ với ai. Bạn có thể treo hoặc gấp quần áo khi xếp vào tủ, thức dậy không phải xếp chăn màn ngay, nấu đồ ăn xong không cần phải rửa ngay chén bát, quần áo có thể dồn lại mỗi tuần giặt một lần, khi nào thấy nhà dơ thì quét hoặc lau một lần chứ không cần ngày nào cũng phải làm điều đó… Tuy nhiên khi bạn có gia đình, mọi việc trong nhà đều cần phải chu toàn, đặc biệt khi bạn có con nhỏ và bạn luôn muốn làm gương cho con. Có nhiều không gian riêng và được phép sống bừa bãi một chút Nếu quyết định theo đuổi cuộc sống độc thân, bạn có thể coi những cuộc hẹn hò lãng mạn như thứ gia vị làm bạn vui mỗi ngày. Bạn không còn phải băn khoăn liệu cuộc gặp gỡ này có nên cơm cháo gì không. Bằng cách thư giãn và tận hưởng niềm vui của những cuộc hẹn hò, bạn không phải lo lắng nó ảnh hưởng tới tương lai của bạn như thế nào, và bạn cũng tránh xa được nguy cơ đau tim do thất tình. Không đau khổ nữa Đối với phụ nữ độc thân, từ lứa tuổi đôi mươi đến ba mươi là khoảng thời gian quyết định chủ yếu cho cuộc đời của họ sau này. Cũng bởi vậy mà đối với phụ nữ độc thân đã chạm đến ngưỡng cửa ba mươi, họ hoàn toàn có thể tự chọn cho mình một bến đỗ dựa trên những trải nghiệm, những thăng trầm trong suốt thời gian qua. Việc đưa ra quyết định vội vàng khi bạn còn quá trẻ chưa chắc đã là quyết định sáng suốt nhất. Bạn có tin rằng bạn không hối hận vì quyết định của mình không? Trải nghiệm ở đây được hiểu ở nhiều phương diện công việc, mối quan hệ, bản thân,… Về công việc tức là bạn đã chọn cho mình một công việc phù hợp với mức lương tốt, có nhiều kinh nghiệm thực tế hơn khi bạn còn trẻ. Về các mối quan hệ, bạn đã thành lập được những mối quan hệ đủ thân thiết, đủ tương tác để biết xem người nào tốt, người nào đang lợi dụng mình. Nếu còn quá trẻ và chưa có kinh nghiệm va vấp xã hội, chắc hẳn bạn sẽ không thể nào nhận ra được điều đó. Về bản thân, bạn có thể khám phá chính bản thân mình về tất cả những điều mà bạn chưa làm được khi còn trẻ. Bạn biết rõ bản thân mình muốn gì và đang mong chờ điều gì. Có nhiều cơ hội trải nghiệm dành cho phụ nữ độc thân Một người phụ nữ thành đạt trong cuộc sống là người có thể tự lập tài chính, tự do lựa chọn cho bản thân mình mà không phụ thuộc điều gì. Thể nê, trong khoảng thời gian khi bạn còn độc thân, chính là cơ hội tốt để bạn phấn đấu sự nghiệp, tạo được chỗ đứng trong xã hội. Bạn nên dành tối đa thời gian này cho những mục tiêu, hoài bão của mình, những điều mà trước giờ bạn chưa có khả năng hoàn thành. Bạn hãy phấn đấu vì chính bản thân mình và còn vì gia đình nhỏ của bạn mai sau. Bởi quãng thời gian này là thử thách dành cho bạn, bạn sẽ trở thành một người phụ nữ độc lập và trưởng thành. Phụ nữ độc thân có nhiều thời gian để phấn đấu sự nghiệp Tức là khi bạn còn độc thân, cuộc sống của bạn là đi làm, đi chơi với bạn bè và gia đình. Dường như không còn bất kỳ trách nhiệm cao cả nào trong đó. Khác với một buổi chiều, khi bạn đã lập gia đình, đó là việc bạn phải lo cơm nước, đón con, giặt quần áo,… Cuộc sống độc thân là một bước đệm quan trọng trong cuộc đời bạn, để bạn có thể thích nghi và đưa ra quyết định sáng suốt xem mình đã sẵn sàng lập gia đình hay chưa? Có thể rằng cuộc sống độc thân đôi khi khiến bạn cảm thấy chán nản, tẻ nhạt nhưng bạn sẽ phải nhớ về những ngày tháng tẻ nhạt ấy khi bạn đã lập gia đình đấy. Cuộc sống không quá bận rộn với người phụ nữ độc thân Đối với phụ nữ độc thân, bạn hoàn toàn có thể tiêu xài những thứ mà bạn muốn trong khoản thu nhập của bạn. Bởi nếu so sánh với một người phụ nữ đã lập gia đình thì họ còn phải tính toán đến các khoản thu chi sao cho hợp lý. Mà đối với phụ nữ, một món đồ thời trang hay loại phụ kiện nào dường như là một vật bất ly thân. Thế nhưng, không chắc rằng khi bạn có gia đình rồi thì bạn sẽ ngay lập tức chi tiêu số tiền cho món đồ đó. Bạn sử dụng tiền bạc là điều bạn hoàn toàn có thể quyết định được khi còn độc thân. Phụ nữ độc thân có thể tiêu xài thoải mái hơn Khi mà bạn bè của bạn bận rộn từ công việc đến chuyện gia đình thì bạn chỉ việc sắm sửa quần áo và đi chơi ở bất cứ đâu bạn thích, có mặt trong tất cả các buổi hẹn hò với lũ bạn mà không cần bận tâm đến những chuyện khác. Tự do ở đây được hiểu là bạn có thể thoải mái làm những điều bản thân mình yêu thích, đưa ra những quyết định cho bản thân mà không cần phải phụ thuộc ở bất kỳ ai. Phụ nữ độc thân đồng nghĩa với tự do Nếu như có ai đó cứ hỏi bạn về việc bao giờ lập gia đình hay kết hôn thì bạn hoàn toàn có thể để ngoài tai và không cần quá bận tâm đến những điều đó. Bởi vì cuộc sống của bạn, gia đình của bạn là việc bạn phải tự quyết định và điều đó sẽ đến khi bạn thấy sẵn sàng nhất. Hãy cứ trải nghiệm cuộc sống độc thân một cách đáng nhớ nhất bạn nhé. Đăng bởi Hải ĐăngTừ khoá 10 lợi ích dành cho phụ nữ độc thân Ý kiếnĐời sống Thứ hai, 7/3/2022, 0855 GMT+7 Nếu chấp nhận lời đề nghị, ngoài căn nhà của cô, vợ chồng tôi còn có tiền để mua căn hộ ở Sài Gòn. Hai vợ chồng tôi năm nay 33 tuổi, hiện đang sinh sống và làm việc tại TP HCM. Hai vợ chồng có một bé con, vẫn chưa mua được nhà, hiện tại còn đang ở có một bà cô ruột, năm nay 65 tuổi ở quê, không chồng không con. Trong tất cả anh chị em của ba mẹ tôi, cô là người thân cận nhất, lúc nhỏ tôi vẫn hay gọi cô mà mẹ vợ chồng tôi vẫn chưa mua được nhà nên cô gợi ý sẽ giúp đỡ, cho vay tiền hoặc chuyển nhượng sổ nhà để giúp vốn mua căn hộ. Ngôi nhà cô đang ở được định giá 4 tỷ đồng nên thừa sức giúp tôi mua được còn nói sau này cô mất thì tôi hoàn toàn được thừa kế căn nhà đó, với điều kiện là chăm sóc cô những năm cuối đời già yếu. Tôi chưa trả lời cô ngay mà có hỏi ý kiến ba mẹ thì ông bà lưỡng lự, nói cô rất khó tính, không ai sống cùng nổi nên bảo vợ chồng tôi cân còn là con một nên sau này cũng có trách nhiệm phụng dưỡng cha mẹ già. Hiện tại tôi không biết nên làm thế nào, có nên chấp nhận lời đề nghị của cô? Xin độc giả cho ý kiến tư vấn. Xin cảm viết không nhất thiết trùng với quan điểm Gửi bài tại đây.

độc thân dưỡng phụ