Ghét sự dịu dàng chết tiệt đó của anh không phải dành cho tôi, À - là không còn dành cho tôi nữa. 1 month ago. nhắn tin với toàn bộ bạn bè của anh ấy khoe khoang về bạn gái anh ấy đáng yêu thế nào. Bạn nhìn xem, không có gì là không thể xảy ra cả, công khai tình yêu Chia Tay Không Phải Tận Thế giá cực tốt, hoàn tiền 111% nếu hàng giả, nhiều mã giảm giá hôm nay, freeship, giao nhanh 2h. Tác giả Susan J. Elliott đã giúp hàng ngàn khách hàng và độc giả có được đời sống tình yêu tốt đẹp sau đổ vỡ. Giờ đến lượt bạn. Giá sản phẩm Trong khi Wright ngạc nhiên khi không được yêu cầu trở lại trong Tử địa Skyfall và Spectre, anh cảm thấy sự trở lại của Felix trong Không phải lúc chết "có trọng lượng hơn" do sự vắng mặt trước đó của nhân vật. Wright nói rằng bộ phim thiết lập tình anh em của Bond và Cộng đồng người Việt Nam yêu thương vật nuôi, diễn đàn về thú cưng lớn nhất, thân thiện nhất. Menu. địa chỉ cần biết khi thú cưng ốm. Không phải là thú nuôi nhưng cá cảnh vẫn là một phần của cuộc sống Threads 285 Khi hôn nhân tồn tại, trong trường hợp vợ chồng đầu tư kinh doanh riêng, thực hiện nghĩa vụ dân sự riêng hoặc có lý do chính đáng khác thì vợ chồng có thể thoả thuận chia tài sản chung; việc chia tài sản chung phải lập thành văn bản; nếu không thoả thuận được thì có Yêu là không bao giờ phải nói lời hối tiếc. Về trong sạch. Về trongsach.com; Đó không phải lỗi của bạn. Bạn không xin để được sinh ra trong thời đại này. Khi nói đến lời khuyên cho những người độc thân về mối quan hệ, kinh nghiệm cho thấy việc nhìn lại luôn URDiM. Cùng đọc truyện Yêu Không Phải Lúc của tác giả Minh Khai Dạ Hợp tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại dung Tình duyên đô thị, 1 vs 1Số chương 57 chương + 2 ngoại truyệnConvert ngocquynh520; Raw Ốc Vui vẻEditor bồcônganhLương Cảnh Hành, anh đã lớn hơn em một giáp, còn muốn để em chờ nữa sao?Đại Thúc vănNhân vật chính Khương Từ, Lương Cảnh HànhPhối hợp diễn Trần Giác Phi, Hứa Tẫn HoanLời Editor Giới thiệu không chi tiết, vì thế mình mượn lời đề cử trên một wordpress Nữ chính giống như một bông hoa sen thanh lãnh đầy ngạo khí, lại tài hoa, vẽ tranh rất đẹp. Dù gia cảnh thất thế, gia đình không còn ai, bản thân chưa tốt nghiệp, nhưng cô nhất định không chịu cúi đầu, không nhận bất kì sự giúp đỡ vô duyên vô cớ nào. Ai dây vào cô đều không có kết quả tôt. Ví dụ như anh cháu trai của nam chính, lỡ đụng vào đầu tóc cô, trêu ghẹo cô vài câu liền bị cô cáo xâm hại, còn bản thân thì cạo trọc chính hơn nữ chính một giáp, ban đầu giúp nữ chính vì cha cô từng có ơn với anh, nhưng dần bị cái tính quật cường, xa lánh mọi người, cô đơn đến tội nghiệp của nữ chính thu tình của hai người trải qua nhiều sóng gió, muốn biết tiếp xin mời đọc truyện. Tên truyện Yêu không phải lúc Tên tác giả Minh Khai Dạ Hợp. Thể loại Hiện đại, đại thúc – loli nam hơn nữ 12 tuổi, thầy – trò, nữ cường, HE. Nhân vật chính Khương Từ nữ x Lương Cảnh Hành nam Link edit LQĐ Lý do đọc Thích Mười khoảnh khắc mùa xuân’ quá, nghe nhiều đề cử Tuyết rơi đầy Nam Sơn’ của cùng tác giả nên muốn đọc cuốn này trước rồi mới đọc tuyết’, haha. Truyện không dài lắm, 52 chương và 2 ngoại truyện nhưng mình đọc khá ngắc ngứ mới xong, bởi không khí của truyện khá u ám và buồn, edit cũng không được tốt lắm. Thực ra edit rất vất vả, mình chân thành cảm ơn nhưng mình vẫn mong mỏi giá mà truyện được edit tốt hơn thì cái tình của truyện đã được đẩy lên cao trào khiến truyện hay hơn rất nhiều. Như đề cử trong phần giới thiệu của truyện, Khương Từ như một bông hoa sen thanh cao và lạnh lùng. Từ một hòn ngọc quý’ sống trong nhung lụa, gia đình thất thế, ba chết, tài sản bị niêm phong, cô biến thành một đứa con gái 17 tuổi không nơi nương tựa, không tiền không người thân. Thế nhưng cô chưa từng cúi đầu mà vẫn luôn ngẩng cao đầu để đối mặt với cuộc đời, cũng chẳng vô duyên vô cớ nhận sự giúp đỡ từ người khác kể từ những việc cỏn con vụn vặt nhất. Trước đây, dù cô ngạo mạn khiến người ta ghét bỏ thì họ vẫn phải e dè sự giàu sang của cô mà sun xoe, còn giờ khi đã thất thế thì cô chẳng còn là gì cả. Có một cô gái khi bị người ta trêu ghẹo, sờ vào tóc, cô gái ấy đã cạo trọc đầu và tố cáo chàng trai kia quấy rối tình dục’; Có một cô gái làm phục vụ trong bar, bị chàng trai bắt uống rượu, cô thà nghỉ việc chứ nhất quyết không uống. Cô gái ấy là Khương Từ. Còn chàng trai ấy là bạn học của Khương Từ và cũng là cháu trai của nam chính – Lương Cảnh Hành. Lương Cảnh Hành hơn Khương Từ 12 tuổi, là người đã từng chịu ơn của ba Khương Từ. Gặp lại cô ở lễ tang của cha cô, nhìn gương mặt vô cảm của cô cúi chào từng người đến viếng, cả người cô lạnh ngắt như không còn sức sống. Xót xa trước hoàn cảnh của cô, lại biết cô là người theo học nghệ thuật vẽ nên lấy lý do nợ tiền cha cô mà trả’ cô mười triệu tệ. Với Khương Từ hiện giờ, mọi người né cô còn không kịp, nào có ai chìa tay ra giúp đỡ, ấy vậy mà giữa biển người mênh mông, có Lương Cảnh Hành vừa lúc chìa tay ra giúp và Khương Từ cũng vừa lúc nhận cái chìa tay đầy ơn huệ này. Bắt đầu từ cái ơn’ rồi dần dần Lương Cảnh Hành bị Khương Từ thu hút bởi sự quật cường đến cô độc của cô, đến đáng thương của cô. Khương Từ thích Lương Cảnh Hành từ rất sớm, bản tính vốn lạnh lùng và xa lánh mọi người, nhưng cô luôn không kìm được muốn trò chuyện nhiều hơn với anh, dù những lúc anh đến luôn kèm theo sự giúp đỡ, còn cô toàn buông lời mỉa mai cay độc. Họ cứ lửng lơ như vậy cho đến tận ngày cô thi tốt nghiệp, bị người ta mang dao đến chém, anh lao đến bảo vệ che chở cho cô, trong lúc hoảng loạn cô mới nói “Anh đã lớn hơn em một giáp rồi còn muốn em chờ bao lâu nữa” thì tình cảm giữa họ mới tăng thêm một bậc. Nếu như Khương Từ nhận ra tình cảm của mình từ sớm và khi đã xác định thì không ngại ngần thể hiện tình yêu của mình thì Cảnh Hành lại ngược lại. Anh tự ti vì mình lớn hơn cô quá nhiều, nhu nhược trước tình cảm, sợ rằng cô chưa được nếm trải hết những thứ mới mẻ của cuộc đời nên hẹn hò với anh là quyết định bồng bột của tuổi trẻ, sợ cô sau này sẽ hối hận,… nhưng bù lại, anh luôn luôn giúp cô, luôn lo lắng cho cô và cố gắng trải con đường đầy hoa cho tương lai của cô. Bước ngoặt trong tình cảm của Cảnh Hành là khi tình cảm của họ bị phát hiện, Khương Từ nhận ra được nếu như mình cứ thế này’ sẽ chỉ cản con đường tương lai của anh, vì bảo vệ anh mà cô nhận hết lỗi về mình và bỏ đi 3 năm. “Anh ấy vẫn đang chờ cô”. “Cô còn không trở về, anh ấy thật sự già rồi”. Khi cô trở về cũng là lúc cô có thể tự tin sánh bước cùng anh, vẫn có thể tiếp tục ngẩng cao đầu để sống, còn anh cũng đã hiểu rõ tình cảm trong lòng mình, cái gì là quan trọng nhất, cái gì cần nắm chặt và cái gì cần gỡ bỏ. “Có một người bạn đã nói với em, mọi người đều sẽ già đi. Vì câu nói ấy mà bỗng nhiên em không còn cảm thấy sự chênh lệch giữa em và anh nữa. Lúc anh già đi em cũng đang chuẩn bị già. Một ngày nào đó anh sẽ chết, không lâu sau em cũng sẽ đi theo anh, cho nên vấn đề ai nợ ai vốn dĩ không tồn tại”. Mình rất thích nữ chính, kiên cường, độc lập, không sợ khó, không ngại khổ, yêu hết mình và cố gắng hết mình. Dù nói nam chính nhu nhược nhưng anh chính là người đứng sau lo lắng từng chút một, giúp đỡ tận tình cho nữ chính. Ngoài ra, câu chuyện cuộc đời của nam chính và nữ chính còn nhiều lắt léo xung quanh, nếu mọi người cảm thấy hứng thú, có thể đọc. P/s Nam chính đã từng có bạn gái 4 năm. Điểm 🌸🌸🌸 Yên lặng ngồi một lát, Trương Ngữ Nặc từ trong phòng ra ngoài, "Chị Khương, nếu chị có việc gì thì lại liên lạc với em. Một lát mẹ em đi chơi mạt chược về lại bắt gặp chị..."Khương Từ đứng lên, xách túi của mình lên, dừng chốc lát, chợt nhỏ giọng hỏi "Ngữ Nặc, Lương Cảnh Hành từng tới tìm mọi người sao?"Trương Ngữ Nặc ngẩn ra, "Vâng, chính là ngày chị thi tốt nghiệp trung học năm ấy, sau khi mẹ em đi tìm chị không bao lâu... Chú ấy đến bệnh viện , nói chuyện một lúc lâu với cha em."Khương Từ vội hỏi "Anh ấy nói gì?"Trương Ngữ Nặc lắc đầu, "Em ở bên ngoài, nghe không rõ.""Vậy... Chị có thể vào hỏi chú Trương một chút không?”Trương Ngữ Nặc khẽ cắn môi, lắc đầu một cái, "Sợ rằng không tiện."Khương Từ rũ mắt xuống, yên lặng đứng chốc lát, "... Vậy quấy rầy em rồi."Vẻ mặt Trương Ngữ Nặc chán nản, tiễn Khương Từ đến Từ dừng chân lại, tay siết túi sách, há mồm mấy lần, cuối cùng không nói khi ra cửa, cô đi rất nhanh. Ánh nắng gay gắt chiếu lên da thịt, đầu run lên từng tới cửa chung cư, trước mặt chợt vọt đến một chiến BMW, Khương Từ nhìn lướt qua, sững sờ, ngồi trên tay lái phụ rõ ràng là Lưu Á vội vàng xoay người đi về hướng ngược lại, vậy mà hiển nhiên Lưu Á Phân đã nhìn thấy cô. Xe chạy nhanh đến, đến trước người cô phanh gấp một cái. Lưu Á Phân chui ra khỏi xe, nhanh chóng chạy đến kéo cánh tay Khương Từ lại, "Mày tới đây làm gì? !"Trong lòng Khương Từ hoảng hốt, nhưng cũng không dám nói dối, "Tôi tới xem một chút.""Có gì để nhìn? Còn ngại làm hại chúng ta chưa đủ thảm đúng không?"Trên người bà có một mùi nước hoa nồng nặc, trộn lẫn với mùi mồ hôi, lại còn bị ánh nắng chiêu lên, càng tỏa ra mùi khó ngửi, xông thẳng vào trong mũi. Dạ dày Khương Từ đột nhiên quặn lên, lập tức che miệng lại, vuốt ngực nén buồn nôn Á Phân vội vàng bỏ tay ra, lui về phía sau nửa Từ ngồi xổm xuống, nôn khan một lúc lâu, hơi phải giảm bớt, ngửa đầu nhìn Lưu Á Phân, "Có phải dì đã nói, Lương Cảnh Hành uy hiếp chú Trương, bảo ông ấy đừng tới tìm tôi nữa hay không?"Lưu Á Phân hừ lạnh một tiếng, "Không phải buổi sáng tao vừa nói với mày sao?""Vậy cụ thể Lương Cảnh Hành đã nói cái gì? Uy hiếp thế nào?"Lưu Á Phân sửng sốt."Nếu như bây giờ tôi gọi anh ấy tới đây, bà có thể đối chất với anh ấy không?"Lưu Á Phân tức giận, "Khương Từ, mày có ý gì? Mày cảm thấy tao lừ mày hả? Mày đã đến đây rồi, cũng nhìn thấy hiện tại mỗi ngày chúng tao trôi qua như thế nào. Tao không muốn mày phụ trách, mày xem ra còn ngược lại đi trách cứ chúng tao vu oan nó?"Khương Từ chậm rãi đứng lên, có lẽ mặt trời quá nóng, làm trước mắt cô dần trở nên trắng xoa, "Cho nên, tôi gọi anh ấy đến, chúng ta nói rõ ràng."Lưu Á Phân vặn lông mày, "Người nào mẹ nó còn rảnh rỗi mà nói chuyện với mày! Mày với vị kim chủ của mày rắn chuột một ổ, nam trộm nữ xướng, định hợp tác lừa tao đúng không? Mày thử vuốt lương tâm mà nói cho tao biết, tình cảnh hôm nay của Trương Đức Hưng, có phải do cha mày làm hại hay không?"Trước mắt Khương Từ tựa như bị bao phủ một tầng lụa trắng, ánh nắng gay gắt chiếu vào, đâm vào mắt mờ mịt phát đau, đầu choáng váng nặng nề, trong dạ dày một hồi dời sông lấp biển. Cô cảm thấy chắc là bị cảm nắng rồi, tự nhiên không có tinh lực tranh luận với Lưu Á Á Phân thấy sắc mặt cô trắng bệch không có chút huyết sắc nào, vừa rồi lại còn nôn khan, chỉ sợ cô sinh ra bệnh gì, đổ thừa lên đầu mình, vội vàng lên ô tô, nghênh ngang Từ cắn răng, bước chân không có sức mà đi đến một chỗ dưới gốc cây, lấy điện thoại di động ra, gọi điện thoại cho Lương Cảnh người cô càng ngày càng nặng nề, cuối cùng ngồi bệt xuống khó thở, tựa như có một tảng đá lớn đè lên, không thở được; trong óc ong ong vang lên, một tiếng mạnh hơn một tiếng, không còn nghe thấy âm thanh gì khác biết qua bao lâu, thân thể cô đột nhiên nhẹ nhàng, chao đảo trong chốc lát, cả người ngã lên một chỗ mềm mại. Một thứ lạnh như băng dán lên trên trán, một cái tay mở nút cổ áo giúp một lúc lâu, hô hấp của cô cuối cùng cũng trôi chảy mấy phần, nhấc mí mắt nặng trĩu lên, lại đối diện với một đôi mắt giận mắt chủ nhân mím môi không nói một lời, dùng nước suối xối ướt khăn lông, để cho cô nằm trong lòng ngực mình, vén áo cô lên, dùng sức lại tỉ mỉ lau mồ hôi trên lưng cho giác ướt dính cuối cùng cũng biến mất, hơi lạnh thổi vào, rất nhanh bốc hơi lên. Cô vừa muốn thở một hơi, cằm dưới bị một bàn tay nắm được, ngay sau đó trong miệng bị nhét một cái ống hút, "Uống." Cô không khỏi làm theo, hút một hơi, mùi vị trong thanh mát trong miệng, là mùi lá dâu thơm mát."Uống hết!"Giọng nói không giận tự uy, cô không khỏi rụt cổ một cái, làm nhanh, cả người cô bị để nằm ngang, nằm ở ghế sau một lát, hơi sức trên người cuối cùng cũng trở lại, triệu chứng choáng váng ù tai cũng dần dần biến Từ chống người ngồi dậy, lại thấy Lương Cảnh Hành ngồi gần cửa sổ, ánh mắt nặng nề nhìn chằm chằm vào hơi chột dạ, khẽ gọi một tiếng "Chú Lương...""Gọi ông tổ cũng dụng!" Lương Cảnh Hành nhíu chặt mày, "Em bao nhiêu tuổi rồi hả? Cũng sắp làm mẹ rồi, vẫn còn tùy tiện như vậy!"Khương Từ bĩu môi, "... Làm mẹ thì không còn nhân quyền sao.""Lặp lại lần nữa?"Khương Từ gãi gãi mũi một cái, quả thật không dám tiếp vuốt râu hùm nữa, "Thật xin lỗi...""Em nói đi, tới chỗ này làm gì?"Khương Từ ngồi nghiêm chỉnh, "... Em tới tìm Trương Ngữ Nặc."Lương Cảnh Hành cau mày, "Tìm cô ấy làm gì?"Khương Từ cắn cắn môi, "... Buổi sáng đến bệnh viện em có gặp Lưu Á Phân..."Lương Cảnh Hành sững sờ, lập tức ngắt lời cô, "Sao em không nói cho anh?""Vậy tại sao anh không nói cho em?" Khương Từ khẽ ngẩng đầu lên, "Sau khi em chấm dứt kì thi tốt nghiệp trung học, anh đi tìm Trương Đức Hưng đúng không?"Lương Cảnh Hành chân mày nhíu chặt, "... Lưu Á Phân nói cho ngươi?""Bà ta nói... Những bà ta nói, em không tin, cho nên em muốn đích thân điều tra rõ ràng.""Tại sao em không trực tiếp hỏi anh?" Lương Cảnh Hành nhìn cô chằm Từ há miệng, "Cái này không thể trách em! Trước kia em hỏi cái gì anh cũng không nói, bao gồm cả chuyện Đàm Hạ, anh cũng không chủ động nói cho em biết. Chú Lương, có phải đầu tiên anh nên nghĩ lại một chút, tại sao em không trực tiếp hỏi anh hay không?"Lương Cảnh Hành giận quá hóa cười, "Ý của em là, đây là lỗi của anh?""Dù sao cũng không phải lỗi của em!" Cô nhìn vẻ mặt Lương Cảnh Hành hơi hòa hoãn, từ từ dời đến bên cạnh anh, dùng giọng nói mềm nhũn hỏi anh "Vậy anh nói cho em biết, anh đã nói gì với Trương Đức Hưng không?"Cổ áo áo cô vẫn còn mở rộng, từ góc độ này nhìn, có thể nhìn thấy một đường cong phập phồng trắng như tuyết. Lương Cảnh Hành xoay mắt đi, mặt không thay đổi kéo cổ áo cô lại, "Ngồi yên!"Khương Từ cười hì hì một tiếng, cả người ngồi thẳng."A Từ, đầu tiên anh hỏi em, em cảm thấy Trương Đức Hưng hoàn toàn trong sạch sao?"Khương Từ sửng Cảnh Hành chợt đứng dậy, lấy một túi công văn để ở ghế trước, lấy một tập văn kiên bên trong ra, đưa cho Khương Từ, "Em có thể xem một chút, trong chuyện của cha em, bản thân Trương Đức Hưng phải phụ trách bao nhiêu."Khương Từ cầm lấy xem, vẻ mặt dần dần nặng nề."Phương án góp vốn là do một mình Trương Đức Hưng đề ra, báo cáo ông ta đưa cho cha em đã che giấu rất nhiều tin tức, làm cho toàn bộ phương án hỏng bét. Thương nhân làm việc, nào có tuân thủ quy tắc 100%, cho nên sau khi cha em cân nhắc, đồng ý ký tên. Sau đó sự tình bại lộ, cha em quyết định đẩy Trương Đức Hưng ra chịu trách nhiệm. Phạm tội kinh tế, tìm một luật sư giỏi, phán không được mấy năm. Bên ngoài khơi thông quan hệ, căn bản là chuyện lớn biến thành chuyện nhỏ. Nhưng không ngờ có người đâm Trương Đức Hưng bị thương, cha em cũng theo đó mà gặp chuyện không may... Cho nên, chuyện như vậy dĩ nhiên cha em cũng có trách nhiệm, nhưng cũng không phải như em nghĩ, Trương Đức Hưng hoàn toàn chịu tiếng xấu."Lương Cảnh Hành nhìn Khương Từ một cái, "Dĩ nhiên lúc anh đi gặp Trương Đức Hưng thì những tài liệu này còn chưa tra được. Anh chỉ phỏng đoán, thăm dò chút ý tứ của Trương Đức Hưng, như thật như giả nói vài câu, đáp ứng cho ông ấy một khoản tiền. Trương Đức Hưng đồng ý rất nhanh, cho nên phỏng đoán của anh đúng tám chín phần mười, sau liền bắt tay vào thu thập chứng cớ."Khương Từ thật nhanh hỏi "Anh cho ông ấy bao nhiêu?"Lương Cảnh Hành dừng một chút, "Ba trăm vạn." Khương Từ khiếp sợ, "Nhưng em thấy trong nhà Trương Ngữ Nặc...""Ba trăm vạn, mời một hộ lý, chăm sóc Trương Đức Hưng đến lúc qua đời cũng dư dả. Nhưng tiền này..."Khương Từ trong lòng rét lạnh, "Bị Lưu Á Phân phung phí?"Lương Cảnh Hành gật đầu, "Anh sợ bà ta lại đến tìm em gây rối, một mực chú ý động tĩnh của bà ta. Bà ta tìm một tên đàn ông trẻ tuổi, đem tiền cho người nọ làm ăn, toàn bộ thua lỗ hết rồi."Trong lòng Khương Từ nhất thời khó chịu, vì Trương Ngữ Nặc — e rằng cô đối với những việc này không biết gì cả, cũng vì Lương Cảnh này, không biết dấu diếm cô bao nhiêu chuyện, lại đều là vì cô mà tính toán. Cô trước kia nhất định là gì đó che mờ mắt, mới cho là Lương Cảnh Hành không yêu cô — thật ra là bởi vì yêu cô, cho nên mới ẩn nhẫn trầm mặc như Cảnh Hành lại mở miệng, "A Từ, anh nghĩ em đã hết tình hết nghĩa rồi."Khương Từ cúi đầu trầm mặc hồi lâu, chợt nói "Khu Hà Vương Động lúc nào thì giải tỏa?""Nửa năm sau khời công.""Các khoản đền bù, em định cho Ngữ Nặc toàn bộ."Lương Cảnh Hành nhìn cô một hồi lâu, "Tùy em."Khương Từ cười cười, vẻ mặt cũng là tư lự, "Lần này, em thật sự là một chút tài sản cũng không có.""Ai nói?"Khương Từ giương mắt nhìn anh."Em còn có anh, tiền đẻ ra tiền, bảo đảm cả đời này em đều dùng không hết."Khương Từ cười, "Nghe thế nào giống như quảng cáo trên trình hình vậy."Lương Cảnh Hành đanh mặt, "Chuyện như hôm nay, về sau không được phép xảy ra nữa. Đi đâu cũng phải xin phép anh, nếu không anh cho người theo sát em 24/24.""... Người mang thai thì không còn nhân quyền rồi hả?!""Tạm thời thì không có."Khương Từ tức giận, "Em đã chờ lại đợi, anh sắp xếp kiểm tra sức khoẻ, sắp xếp cho em dọn nhà, sắp xếp người phục vụ... Cái gì đều đã sắp xếp xong rồi, nhưng chuyện quan trọng nhất đâu?"Vẻ mặt Lương Cảnh Hành vô tội, "Chuyện quan trọng nhất gì?""Anh..."Lương Cảnh Hành cười một tiếng, nhíu mày, đưa tay nắm lấy tay của cô, nhét vào trong túi quần mình."Anh làm gì đấy..." Lời còn chưa dứt, đầu ngón tay đụng phải vật gì cưng cứng."Tự móc ra.""Chuyện này... Chú Lương, ban ngày ban mặt, móc thứ đồ có tính thương vong cao như vậy, không tốt lắm đâu?""..."Khương Từ cười, hô hấp không tự giác mà chậm lại, đem thứ kia nắm vào lòng bàn tay, rút tay mắt cô chăm chú, chậm rãi mở tim nhảy lên kịch liệt, tựa như thủy triều lên, tràn đầy căng căng, khó chịu lại ngọt bạch kim, khảm bên trên cũng không phải là kim viên đá thạch lựu đỏ*, đỏ tươi ướt át, giống như đang rực cháy.*Granat hay đá thạch lựu, là một nhóm khoáng vật silicat với công thức hóa học tổng quát là A3B2SiO43, trong đó A = Ca+2, Mg+2, Fe+2, Mn+2; B =Al+3, Fe+3, V+3, Cr+3.[ Hoàn chính văn ] Trích đoạn “Còn có thể thế nào nữa, là cậu tôi nói.” Trần Giác Phi tùy tiện trả lời, cũng không phát hiện ra biểu tình của Khương Từ đột nhiên trầm xuống. “Đừng phát nữa, thật vất vả mới có một ngày nghỉ, thả lỏng một ngày đi, Ngữ Nặc cũng ở đây.” Nói xong, liền hướng về phía xe vẫy vẫy kính chỗ ngồi sau xe mở ra, Trương Ngữ Nặc la to, “Chị Khương, mau lên xe đi, chỗ này không được đỗ xe.”Khương Từ giương mắt, thấy ngồi bên cạnh Ngữ Nặc còn có một người phụ nữ tóc ngắn, mang trang sức trạm trổ trang nhã, diện mạo rất giống một nữ diễn viên. Có lẽ, người này chính là “Mợ” trong miệng Trần Giác Phi.“Mọi người cứ đi đi.” Khương Từ mở miệng từ chối, đi sang một bên.“Này!” Trần Giác Phi duổi theo, vươn tay lôi kéo cánh tay cô, “Khương Từ, tôi nói cô sao không biết phân biệt tốt xấu gì vậy?”Đôi mắt lạnh lừng nhìn cậu, đấy mắt rõ ràng đã ẩn chức tức Giác Phi cũng thấy tức giận, giới thiệu cho cô một công việc êm đẹp, cô không cảm ơn thì thôi, lại còn phát hỏa. Người này đúng là không thể nói lý, nóng lạnh đều không các bạn cùng đọc full tiểu truyết ngôn tình tại Đọc Truyện

yêu không phải lúc