• Bộ quân sự thị sát việc nghiên cứu đến viếng quần đào Trường Sa ngày 22. tháng 08 năm 1956 dưới sự hướng dẫn cùa Hải quan Việt Nam. • Bia chú quyền quần dáo Hoàng Sa tại đáo Nam Yết (Khánh Hòa, Việt Nam Quyển Sách Này Sẽ Cứu Cuộc Đời Bạn. Quyển Sách Này Sẽ Cứu Cuộc Đời BạnTác giả: A.M. HomesNXB:Trẻ 2012Tình trạng: Sách tốt, 434 trang, kh.. 80.000đ Phù Dao Hoàng Hậu (Tập 1)Tác giả: Thiên Hạ Quy NguyênNXB: Văn Học 2015Tình trạng: Sách tốt, 380 tran.. Combo Sách Nghìn Lẻ Một Đêm (Bộ 3 Quyển) Chi tiết - 20%. Ván Bài Lật Ngửa (Tập 1) 255.000₫ Chi tiết. Phù Dao Hoàng Hậu - Tập 3 (Bộ 2 cuốn) Phù Dao Hoàng Hậu Chương 5 Phù Dao Hoàng Hậu Quyển 1 - Chương 5 Người Dưới Trăng Type: thuonglu Mảnh trăng lưỡi câu treo trên nền trời xanh thẳm, ánh trăng lạnh lẽo chiếu xuống khu rừng dày đặc âm u. Phù Dao Hoàng Hậu - Quyển 2 - Chương 05 - Hoạt Sắc Sinh Hương Phù Dao Hoàng Hậu - Quyển 2 - Chương 06 - Thanh Lâu Say Mèm Phù Dao Hoàng Hậu - Quyển 2 - Chương 07 - Tiếng Lòng Thì Thầm Phù Dao Hoàng Hậu - Quyển 2 - Chương 08 - Khu Vườn Hoang Vắng Kinh Hoàng Phù Dao Hoàng Hậu - Quyển 2 - Chương 09 - Thiên Hạ Xuất Chúng Quyển 5 - Chương 10-3 Tác giả . Thiên Hạ Quy Nguyên. Thể loại . Ngôn Tình, Cổ Đại, Xuyên Không. Tình trạng . Còn tiếp Tải Ebook. VIP Member. Đánh dấu. Giới thiệu . Phù Dao Hoàng Hậu là một tác phẩm quy tụ đầy đủ các yếu tố đặc sắc của dòng văn học lãng mạn Trung Quốc lDsvt9n. Phim PHÙ DAO HOÀNG HẬU Trung Quốc Thể loại Cổ trang, võ thuật, tình cảm lãng mạn Thuyết minh và vietsub bộ phim phu dao hoang hau, lồng tiếng hay, bản đẹp Full HD. Bộ phim Truyền hình PHU DAO HOANG HAU hiện hữu những diễn viên Trung Quốc xuất sắc nhất hiện nay. Mạnh Phù Dao Dương Mịch – một cô gái kiên cường, túc trí đa mưu. Phù Dao hoàng hậu 2018 có nội dung xoay quanh Mạnh Phù Dao Dương Mịch – một cô gái kiên cường, túc trí đa mưu vì muốn thu thập “mật lệnh” của Ngũ Châu mà phải trải qua muôn vàn hiểm nguy. Trên đường lang bạt, nàng gặp gỡ Trưởng Tôn Vô Cực Nguyễn Kinh Thiên và được chàng hết lòng giúp đỡ. Sát cánh bên nhau, hai người cùng chung sức bình ổn mưu đồ soán vị của Nhiếp chính vương nước Thái Uyên, dẹp yên giặc phương nam xâm phạm nước Vô Cực, lại liên thủ với Liệt vương Chiến Bắc Dã của nước Thiên Sát đoạt lại vương quyền, công bố thân phận Toàn Cơ nữ vương của Phù Dao. PHU DAO HOANG HAU Phim PHÙ DAO HOÀNG HẬU thuyết minh cập nhật bản Full HD Các tập phim đang được công chiếu VietSub 1 CÓ THỂ BẠN MUỐN XEM Trang website cập nhật phim mới phim hay nhanh nhất - Xem phim online miễn phí chất lượng cao ! Ở phía sau, Trưởng Tôn Vô Cực dịu dàng ôm lấy nàng cùng nhau ngắm nhìn ánh sáng lấp lánh phủ kín cả thành, trong lòng thầm nghĩ, thực ra hắn cũng định làm như vậy, chỉ là dẫu sao cũng đang ở trong quốc thổ người ta, dù gì Phù Dao cũng đang ở bên cạnh hắn, thôi vậy...Thế nhưng, để nàng cảm động trong chốc lát thôi thì cũng có Thái tử này tự nhận mình vô cùng hào phóng, nhẹ nhàng xoay người nào đó đang ngẩn ngơ trước của sổ, hài lòng nhìn người đó vô thức khẽ nhếch cánh môi như hoa, sau đó hôn xuống thật hoa như ánh lửa ngập tràn khắp thành, bầu trời mười dặm thắm sắc đỏ tựa tranh, chiếu rọi sắc màu lộng lẫy xuống trước cửa sổ lầu hai của quán trọ. Nơi đó có bức màn được cuốn một nửa, đèn sáng như sao. Nơi đó có gió nhẹ khẽ mơn man, vạt tay áo bay bay. Nơi đó có chàng trai cao ngất cùng cô gái xinh đẹp đang đứng ôm nhau, khắng khít sít sao, tạo nên bức tranh liễu rủ vô cùng phong năm đó đã trôi qua như vậyMạnh Phù Dao bước qua tuổi mười tám tràn đầy máu lửa chém giết, chạm đến tuổi mười chín với tương lai vô với sự trống vắng mờ mịt cách đây một năm hay ba năm trước, hiện tại nàng cảm thấy mình tuy gặp nhiều gian khổ, nhưng ngày càng mãn đã đến Đại lục Năm châu, lưu lại những dấu ấn sâu sắc thuộc về chính nàng, khiến nơi đây ghi nhớ nàng, cũng giống như nàng khắc khoải hoài niệm về thế giới xa xăm kiếp Phù Dao nhoẻn cười, dẫn ngựa đi trên con đường dài thanh tĩnh trống vắng trong ánh ban hôm qua ồn ào vui vẻ, hôm nay nhà nhà đóng cửa chìm trong giấc ngủ, Mạnh Phù Dao giẫm lên xác pháo đỏ rực đầy mặt đất suốt đường đi, cảm giác đạp lên những mảnh giấy nhỏ vụn ấy dường như khiến tâm tình nàng trở nên mềm thuận lợi phi một mạch thật nhanh đến biên thành nước Hiên Viên, giao quan lệnh ra, lúc đi qua cửa thành, Mạnh Phù Dao ngoái đầu nhìn lên phía trên tường đó có ba lỗ kiếm, máu tanh ngày đó đã được gột rửa, chính tại đây, hơn ba tháng trước, một Tông Việt khác với một thân hắc y, dùng sự gian xảo và hung hãn của Thiên hạ Đệ nhất sát thủ, dạy nàng cách lừa gạt thế nào để qua khỏi cổng tuấn mã phi lên đỉnh núi, nàng từ từ ghìm ngựa ngoái nhìn, chính tại đêm đó, nàng cùng Thiết Thành phục kích ở vị trí này, nhìn bóng người nhanh nhẹn, sắc bén như đường kiếm của nam tử áo đen phía trước, nhìn thân hình tuấn dật của hắn xé toang màn đêm như xé rách một tấm hình của Tông Việt, quả thật khiến người ta chảy nước miếng mà... Mạnh Phù Dao lộ ra gương mặt Trư Bát Giới, phóng túng cười, nàng nghĩ hắn hôm nay chắc hẳn đang ngồi trên vị trí cao cao tại thượng, cô độc một mình, bận rộn phân loại tấu chương, trấn an đại thần, đồng thời loại trừ những cản trở cũng cố địa vị của tử ưu tú nhất Đại lục Năm châu, nên ngồi trên vị trí vốn thuộc về khẽ cười, quay ngựa xa bỗng nhiên truyền đến tiếng nhạc dịu hưởng cổ xưa dày dặc, ai oán du dương, trông giống với tiếng sáo réo rắt trong veo, mà lại đầy dư âm như hương vị của trà, nhẹ nhàng bay bổng từ trên cửa thành, đột nhiên thổi lên đầy trời những bông tuyết lạnh tuyết tựa như những đóa hoa mai, cùng với tiếng huân* lượn vòng rơi xuống, trong suốt trắng muốt đậu trên bờ mi của Mạnh Phù Dao, như những cánh bướm trắng đậu trên từng sợi lông vũ, rồi lại lặng lẽ tan chảy, làm ướt một mảnh tâm tình nhẵn mịn.* Huân Nhạc khí cổ, bằng đất, hình quả trướng, có sáu thổi rì rào, đường mòn xưa cũ, thiếu vắng bóng người, tiêng huân vang một khúc "Ức Cố Nhân".** Ức Cố Nhân Nhớ người xưa đang nhớ đến ai, cố nhân đang ở nơi nào? Khúc nhạc lúc trước Đại Hãn ở trên nóc lương đình Tiềm Phủ thổi cho nàng nghe, giãi bày chuyện cũ với nàng, lúc này đây hóa thành bông tuyết thổi qua nơi biên thành hoang cỏ, để rồi lại tan chảy giữa đôi mi nguời ấy, đọng lại vệt nước mắt khắc khoải vấn phút này, nàng ở ngoài thành, gió bụi dặm trường ghìm ngựa ngoái nhìn; người nọ ở trong thành, đứng dưới gió lạnh sương dày tiễn đưa nàng. Nàng ở ngoài thành, giữa đầy trời hoa tuyết, ngẩng đầu lên, cảm nhận tuyết rơi xuống trên mặt, lắng nghe một khúc huân tiễn biệt, nhìn bầu trời bao la mờ mịt chỉ một sắc màu, nhớ về đôi mắt như ngọc lưu ly, đôi môi thắm sắc anh đào của nam tử đó; ngưòi nọ ở trong thành, áo trắng như tuyết, cầm nhẹ huân cổ màu đỏ vàng có vân mây rồng, cây huân bóng loáng trầm dày ở trong tay hắn lóe lên ánh sáng mờ, hắn như xuất thần đứng thổi; nhớ tới lúc nàng ở Hoàng cung vội vàng lao đến chỗ hắn, nhớ tới lúc hỏa tiễn thiêu đốt trên nóc cung điện, khi trường kiếm đâm sâu, cánh tay nàng đặt trên đầu hắn, nhớ tới chiếc giường bằng thùng đựng phân mà nàng vất vả chế tạo, nhớ những ngón tay cẩn thận lúc đắp thuốc của nàng, nhớ cái hôn dịu dàng nơi lòng bàn tay, một thoáng ôm nhau dưới tường viện, nhớ bàn tay khéo léo bày trò, tiếng nàng bi phẫn đập vào ngực hắn, nhớ lời nguyện cầu lúc đèn lồng đỏ bay xuống trong cung Sùng Hưng - Lần đầu tiên trong đời, có lẽ cũng là lần cuối cùng, chỉ có hắn và nàng cùng đón năm mới bên nhau như phút giây cùng chung hoan nạn ấy, nhũng ngày tháng sau này không gì thay thế giờ, nhân sinh của hắn chỉ một lòng hướng đến đỉnh cao tôn quý, xóa sạch tất thảy tình rơi ngày càng dày thêm, đất trời một màu trắng xóa, giữa con đường mòn xưa cũ đầy tuyết, có một người trên thân phủ đầy sương giá đang thổi huân; trong núi sâu tuyết bay, cũng có một người cuốn nửa vạt áo trầm tĩnh lắng nhạc kết thúc, hai người đều im Phù Dao từ xa nhìn về hướng cửa thành, vẫn không thấy bóng ai trên đó, nàng yên lặng một lúc lâu, rút "Thí Thiên" ra, ngón tay gõ lên bề mặt đao đen bóng."Coong..."Không trung vọng vang âm thanh réo rắt kiên định, thẳng vọt mây xanh, Mạnh Phù Dao hướng về phía đó mỉm cười, nhẹ nhàng quay đầu giẫm lên tuyết nơi biên ải phi nhanh, hòa cùng một tiếng coong réo rắt chỉ thuộc về nàng, vang vọng thật lâu trên thành, nam tử áo trắng chậm rãi đặt cây huân trong tay xuống, ngón tay thon dài nhẹ nhàng vuốt ve bề mặt huân trơn đôi hàng mày tao nhã thánh khiết của hắn hiện lên ý cười như tuyết bay trên trời cao, lạnh lẽo mà trầm Dao, bảo trọng nhé. “Ta muốn có tiền mừng tuổi." Đôi tay trắng muốt như tuyết duỗi ra trên bàn dài, nắm một bao lì xì lớn, bao lì xì này to vô cùng, dài đến ba bông bắng ngồi bên cạnh lập tức bắt chước mở ra một túi vải to, chiếc túi này cũng rất rộng, dài tầm mười tấc .Một người một chuột, mặt dày nhìn chằm chằm vị kim chủ trước kim chủ nọ nhàn nhã tựa lưng vào ghế ngồi, ngón tay khẽ gõ trên mặt bàn, lơ đãng liếc qua cục bông, nói"Nguyên Bảo, nhìn mi là ta rốt cuộc cũng hiểu rõ cái gì gọi là "Gần mực thì đen" rồi."Nguyên Bảo đại nhân nhảy xuống, xấu hổ đi về phía góc tường ngồi buồn vẽ vòng từ điển của Mạnh Đại Vưong cường hãn từ truớc đến giờ không có chuyện "Chưa đánh đã lui" hay "Tự ti mặc cảm", nàng vẫn giơ bao lì xì ra như trước, hèn mọn cười "Yêu cầu không lớn đâu, chỉ cần lấp đầy cái bao này bằng nghìn lượng bạc trắng, một sấp ngân phiếu là được, ta tin là Thái tử điện hạ tôn quý sẽ không từ chối yêu cầu này của ta đâu nhỉ?"Thái tử điện hạ khẽ cười, nâng cặp mắt dài liếc xéo nàng, "Yên tâm, hiện giờ trong thiên hạ không ai dám cả gan bạc đãi Mạnh đại vương đâu!'"Hửm?" Mạnh Phù Dao lấy tay chống cằm."Chỉ lo con thỏ nhà nàng chạy loạn."Mạnh Phù Dao nhếch miệng cười, "Câu này nếu từ miệng khối băng Kỉ Vũ nói ra thì quả thật rất hiệu quả... Ơ, tại sao người dẫn đầu vương quân của ta lại là hắn ta? Chiến Bắc Dã không cần hắn ta nữa sao?""Có lẽ vậy." Thái tử điện hạ không có mấy ý tốt nói, "Nàng phải biết rằng, triều đình các quốc gia đều có quy định riêng, trong trường hợp như Kỉ Vũ thì không thể làm quan được."Mạnh Phù Dao mắt đầy ý cười nhìn hắn, "Không biết xấu hổ, đúng là không biết xấu hổ là gì."Trưởng Tôn Vô Cực khiêm tốn đáp lại "Quá khen, quá khen."Mạnh Phù Dao bất đắc dĩ, vị thái tử này, mặt thì dày như tường thành, lòng dạ thì tối đen như mực, mong chờ lương tâm hắn thức tỉnh còn khó hơn là chờ Chiến Bắc Dã nhảy khỏa thân trước mặt công chúng, nàng liền chuyển đề tài "Này, chúng ta phải đi chúc mừng lễ đăng cơ của Nữ hoàng Toàn Cơ sao? Nhưng huynh vẫn chưa nói Nữ hoàng Toàn Cơ là ai?""Ta không biết." Trưởng Tôn Vô Cực nói "Không chỉ không biết tên của vị Nữ hoàng đó, mà ta cũng không biết Phượng Toàn định giở trò gì.""Phượng Toàn chưa chết sao?" Mạnh Phù Dao ngạc nhiên. "Nếu chưa chết thì tân đế kế vị cái gì hả?" "Chắc là làm Thái Thượng hoàng, tiền lệ như thế ở Đại lục Năm châu nhiều vô cùng, trước kia lão Hoàng đế Thái Uyên vì có quá nhiều con trai, dẫn đến tranh giành ngôi vị kịch liệt tới mức ông ta phải thoái vị. Hiện giờ Hoàng đế Toàn Cơ không chỉ có con trai nhiều, mà con gái cũng đông, tất nhiên sẽ càng náo nhiệt hơn." Trưởng Tôn Vô Cực cười cười, nói tiếp "Tuy nhiên theo ta nghĩ thì sự việc không đơn giản như vậy.""Rốt cuộc là có mấy người con? Ta chỉ mới gặp qua ba người.""Chín nam chín nữ, trước đây còn nhiều hơn, thế nhưng những kẻ nên chết đều chết cả rồi.""Đúng là giỏi sinh thật..." Mạnh Phù Dao cảm thán, "Như một đàn heo con vậy."Trưởng Tôn Vô Cực liếc nàng, ý cười trong mắt như có như không, một lúc sau nói "Xét thấy nàng mắc bệnh đi đến đâu cũng đều gây sự, ta sẽ nói chút thông tin về đàn heo kia cho nàng nghe.""Không cần đâu." Mạnh Phù Dao gõ gõ bàn, híp mắt cười "Chẳng lẽ có người bị áp bức, bị bắt nạt mà vẫn cần ta giúp đỡ hắn giành ngôi vị sao? A... Vân Ngấn huynh đệ, có vẻ huynh ấy còn cách ngôi báu một chút nhỉ?""Trên đời này mọi sự đều khó mà nói trước được." Trưởng Tôn Vô Cực khẽ cười, "Có khi Hoàng đế Toàn Cơ nhìn thấy dáng vẻ bệ vệ oai hùng, ngọc thụ lâm phong của Mạnh đại vương, sẽ khóc lóc làm loạn mời nàng làm Hoàng đế cũng nên.""Chuyện đó có lý." Mạnh Phù Dao bỗng nhiên tình ngộ, vung tay lên, "Nói ta nghe chút.""Hai người con trai, hai người con gái của Hoàng hậu là có sức canh tranh cao nhất. Tiếp đó đến hai gái một trai của Vinh Quý phi, trong đó trưởng công chúa và trưởng Hoàng tử đều là con bà ta. Gia tộc Ninh phi có thế lực hùng hậu, Tam hoàng tử con bà ta ở trong cung cũng rất có địa vị, nghe nói văn võ toàn tài, rất được Phượng Toàn sủng ái. Về phần con trai con gái của những phi tần khác, thậm chí là cung nữ sinh ra cũng không thiếu người tài cán xuất chúng nhưng suy cho cùng do gia tộc của mẫu thân địa vị có hạn, nên chỉ cần được chú ý là tốt rồi.""Không đúng..." Mạnh Phù Dao cúi đầu nhìn tư liệu về các Hoàng tử, Công chúa Toàn Cơ trong tay, ngạc nhiên nói "Hoàng tử, Công chúa của Toàn Cơ đều lớn tuổi rồi, tại sao con của Hoàng hậu lại nhỏ tuổi như vậy? Sau khi Hoàng hậu được lập, các cung phi đều không sinh nữa sao? Thật không hợp lí chút nào, theo như tuổi tác thì Phượng Toàn không đến mức không sinh được nữa chứ, chẳng lẽ cưới nhiều vợ, sinh nhiều con quá nên chán ngán?""Hoàng hậu bây giờ của Phượng Toàn là Hoàng hậu kế, trẻ hơn rất nhiều so với Phượng Toàn và các phi tần khác." Trưởng Tôn Vô Cực cười đầy thâm ý, "Độ ghen tị hung hãn thậm chí nổi tiếng khắp Năm châu.""Toàn Cơ à Toàn Cơ, nơi đó thú vị như vậy, Mạnh đại vương ta vốn còn đang do dự, bây giờ xem ra không thể không đến một chuyến. Ta đói rồi, huynh mau gọi chủ quán mang đồ ăn lên đi, haizz, quả là một bữa cơm tất niên cô đơn lẻ loi."Nàng ghé đầu ra ngoài cửa sổ, nhìn thấy bên ngoài khách trọ nhà nhà sáng đèn, lắng nghe tiếng nâng chén chạm cốc huyên náo, từ tốn thở dài, "Ta chưa bao giờ ăn bữa cơm tất niên đón năm mới cùng một bàn đông đủ đầy người.""Ai bảo nàng chạy nhanh như vậy làm gì?" Trưởng Tôn Vô Cực vỗ vỗ đầu nàng. "Hôm qua nhất quyết rời Côn Kinh, bằng không đêm nay Tông Việt sẽ bắt văn võ bá quan uống rượu ở Thừa Minh điện cùng nàng.""Nếu vậy thì thôi." Mạnh Phù Dao thở dài, "Ta không muốn ở lại Côn Kinh, trông thấy cảnh hoang tàn khắp nơi, nhìn thấy Lâm Thiên lâu bị cháy rụi chỉ còn lại một nửa, ta sẽ nhớ tới hai cha con bị mắc kẹt ở tầng thứ tư... Hiên Viên Thịnh chết chưa hết tội, Hiên Viên Việt thì đâu có gì sai? Suy cho cùng... tất cả đều là tội lỗi của ta."Nàng đặt tay lên bệ cửa sổ, say sưa ngắm nhìn tòa thành nhỏ nơi biên cảnh Hiên Viên chìm trong đuốc đèn yên tĩnh, qua hồi lâu mới rầu rĩ cười, cất lời "Thành lâu hoang tàn có thể xây dựng lại, tuy nhiên lòng người đổ nát khó có thể cứu vãn... Thế nhưng mong rằng Tông Việt sẽ để dân chúng nghỉ ngơi dưỡng sức, mong hắn có thể trở thành một vị hoàng đế tốt...""Phù Dao." Giọng nói dịu dàng từ đằng sau cất lên, sau lưng nàng chợt ấm áp, Trưởng Tôn Vô Cực ôm trọn nàng vào lòng, lưng nàng áp sát lồng ngực hắn, cảm giác được tiếng tim đập bình tình, tràn ngập sức mạnh dưới lớp quần áo da thịt, nàng cứ thế lẳng lặng lắng nghe. Ở trong lồng ngực ấm áp và tiếng tim đập đó, nàng như thấy nhịp tim nặng nề của mình từ từ, chậm rãi hòa cùng nhịp tim của hắn như nước chảy xuôi, như âm thanh du dương từ ngón tay múa trên dây đàn, xua tan chút cô quạnh cuối cùng trong đêm giao thừa giá lạnh ở tòa thành nhỏ này. "Dù cho thế nào, ta vẫn luôn ở đây."Mạnh Phù Dao khẽ cười, nhìn bóng hình thon dài của Trưởng Tôn Vô Cực dưới ánh nến phản chiếu lên tường phía dối diện, nàng chậm rãi duỗi ngón tay, ở vị trí trái tim của bóng hình ấy, chầm chậm vẽ hình một trái ta biết huynh vẫn luôn ở hai người đều không nói gì, chi im lặng ngắm nhìn cảnh sắc ban đem bên ngoài cửa sổ; lắng nghe thời gian trong đồng hồ cát chậm chạp trôi qua, dần dần bước sang năm Phù Dao khẽ cười rộ lên, nàng nghĩ, cho dù không có sự náo nhiệt thì có ấm áp thôi cũng tốt cát trong đồng hồ sắp hết, ở góc Tây Nam trong thành chợt có pháo hoa lóe sáng, "Đùng" một tiếng, ánh lửa đỏ vút lên, chiếu sáng khắp bầu trời đêm, chiếu rọi cả đôi mắt của Mạnh Phù Dao."Viu?""Viu!"Ánh sáng đỏ liên tiếp nối đuôi bùng cháy, khắp nơi trong thành bùng lên từng điểm sáng, môi lúc một nhiều, dần dần kéo dài thành từng dải. Ánh sáng đỏ kia không phải là loại pháo hoa đắt tiền chỉ Hoàng tộc mới dùng, mà đó là là thứ pháo bình thường do dân chúng bắn, nhiều vô cùng, nhà nhà nơi nơi đều bắn, tiếng đùng đoàng liên miên không dứt. Thời khắc đồng hồ cát chảy hết, vô số ánh sáng đỏ nở rộ trên không trung, lấp lánh trên bầu trời đen thẳm, như tám tầng hoa đào nở rộ khắp đất trời, đỏ rực mà hoa lệ. Đến khi dải ánh sáng màu đỏ đó vỡ vụn, lã chã rơi xuống, lại trông giống như những hạt chu sa giáng từ từng tầng ánh sáng rực rỡ, khắp các nẻo đường bỗng nhiên vang lên tiếng mở cửa, người lớn trẻ nhỏ vui cười xách đèn lồng từ trong nhà bước ra, tay cầm pháo. Muôn ánh đèn dập dềnh tiên từng con phố quanh co khúc khuỷu, như dòng thác ánh sao rót xuống từ dải ngân hà, chầm chậm chảy qua tòa thành vừa chìm vào bóng tối yên giây ấy, biên thành được thắp vì có nàng đến, cả tòa thành được thắp pháo hoa rực rõ hoành tráng đó là do một chàng trai áo trắng như tuyết chuẩn bị cho nàng, hắn biết nàng không muốn cảm nhận thứ phồn hoa như vậy ở Hoàng thành luôn thấm đẫm máu tươi, để rồi sẽ khát khao ấm áp sum hụp, sẽ sợ hãi sự cô đơn lạnh lẽo, hắn liền chọn lựa cách này, để thắp sáng đôi mắt mỗi khi xúc động lại thoáng hiện lên chút tịch liêu của mắt Mạnh Phù Dao sáng rỡ, phản chiếu chu sa đang rơi đầy trời. Năm đó, nàng gửi đến một người một trận cười giòn nay, một người khác lại nhọc lòng khổ tâm, dành tặng nàng những phút giây náo thế gian này, tất cả những tâm ý đẹp đẽ nhất đều trân quý đến mức khiến người ta hết đỗi vui mừng, để rồi sau đó lại muốn cất lên tiếng thở dài chẳng dứt. Thuyền nương kinh hoảng chạy tới, vịn lấy mạn thuyền nhìn xuống, liền vỗ đùi khóc, "Đám thủy tặc trời đánh! Không phải đồng ý nộp phí rồi sao?"Mạnh Phù Dao lúc đầu tưởng là người đến đuổi giết bọn họ, đang thắc mắc những người này bản lĩnh thật lớn, nhanh như vậy đã tìm được bọn họ rồi, nghe những lời này cảm thấy không đúng, vừa vội vàng lôi kéo Trưởng Tôn Vô Cực nhảy lên nóc thuyền, vừa hỏi "Xảy ra chuyện gì vậy?""Các vị khách quan biết bơi không? Nhanh chóng đi đi, bây giờ không phải là lúc nói chuyện!" Thuyền nương đầy nước mắt ném mái chèo đi, nhanh chóng thu thập tiền bạc trên thuyền cột vào eo, Phù Dao thở dài, "Vẫn không thể tránh khỏi vận mệnh phải nhảy xuống nước sao..."Chỉ chớp mắt nàng liền thấy mấy chiếc thuyền tiến tới, thân thuyền đều là màu đen, treo cờ màu đỏ, đầu thuyền có nhiều người đang đứng, ai nấy cầm theo đao sáng loáng, gõ trống tùng tùng, tiếng trống trầm dày truyền qua hơn mười dặm mặt nước, nàng không khỏi vui mừng nói "Nhà đò, cùng nhau tranh ở trên thuyền kia đi, đầu xuân nước lạnh, bị lạnh cóng không phải chuyện đùa đâu.""Không được đâu, không được đâu!" Thuyền nương vừa quay đầu trông thấy thuyền kia, run rẩy như gặp quỷ, "Thuyền của Tào bang Lệ Thủy, sớm biết như vậy hôm nay đã không chèo thuyền... Các vị khách quan tuyệt đối không được đến đó, đụng đến Tào bang không phải chuyện đùa đâu."Bà ấy lải nhải dài dòng xong, thuyền chỉ còn lại nóc, thuyền nương giậm chân lao vào trong nước. Mạnh Phù Dao nhún vai một cước đá văng nóc thuyền ra, cùng Trưởng Tôn Vô Cực và Thiết Thành đứng lơ lửng trên mui thuyền, đưa tay lấy một vòng dây thừng trên boong, quăng soàn soạt đến chiếc thuyền lớn kia, nàng cũng theo đó mà đáp lên mạn thuyền, trên thuyền đột nhiên lóe lên ánh đao, có người một đao chém đứt dây thừng."Rắc!"Âm thanh đứt gãy dù cách xa mấy trượng vẫn nghe thấy rõ ràng, thân thuyền dày vài thước cứng rắn, gỗ đồng sơn dầu bị một cây roi hung mãnh này làm nứt ra, thân thuyền bị nghiêng, nước ồ ạt tràn vào lỗ hổng, thuyền bắt đầu chìm trên thuyền kinh hô, tiếng cổ nhạc dừng lại, hoảng loạn cầu cứu, tiếng bước chân giẫm đạp trên boong thuyền vang rầm rầm, mơ hồ nghe thấy có người hét lớn "Qua thuyền bên kia!"Mạnh Phù Dao cùng Trưởng Tôn Vô Cực lướt thẳng đến con thuyền thứ hai, lúc này không ai dám chặn đường, người mà chỉ một roi liền hủy một chiếc thuyền không thể đắc tội Phù Dao bước lên boong thuyền, cười cười với cả đám người trên thuyền, đao quang lóe sáng, "Chào buổi chiều, các vị.""Ngươi là ai? Lại dám quấy rối Tào bang ta?" Đầu lĩnh là một người mũi sư tử, miệng rộng, mặc áo bào vàng gầm lên, trường đao trên cả thuyền đồng loạt va đập vào nhau, âm thanh rõ ràng réo rắt, đây là ám hiệu mọi người cùng dốc toàn lực đối địch, Mạnh Phù Dao cười, duỗi tay ra, người mặc áo bào vàng liền ở trong tay nàng. Tiếng đập đao lập tức im bặt, ai nấy đều lộ vẻ kình hãi, lặng lẽ lui về sau một bước, người mặc áo bào vàng ra sức giãy giụa, khuôn mặt đỏ bừng, nhưng sống chết không nói một nhanh không chậm bóp cổ đối phương, Mạnh Phù Dao híp mắt, cũng không nhanh không chậm nói "Bà cô ta nhìn trúng con thuyền này rồi."Nàng nhẹ nhàng tiện tay nắm cái neo sắt nặng đến trăm cân, sờ nắn trong tay, đeo lên cổ người áo bào vàng, sau đó mỉm cười, vô cùng khách khí hỏi "Cần ta giết người luôn bây giờ để chứng minh không?"Mạnh Phù Dao vỗ vỗ tay, thuận tay nắm cái neo sắt khác lên, giơ tay liền ném tới con thuyền thứ ba đang định gió phát ra rít gào hướng về phía thân thuyền kia, nước sông cuồn cuộn trong chớp mắt hủy thêm một chiếc thuyền nữa, Mạnh Phù Dao oai phong ngồi trên thuyền, vẫy tay với phía đối diện "Qua đây, chúng ta mở tiệc."Người trên thuyền kia bất đắc dĩ leo lên thuyền bên này, cuối cùng người của cả ba chiếc thuyền cùng chen chúc nhau trên một chiếc thuyền, lập tức cả thuyền chật như nêm cối, Mạnh Phù Dao sai Thiết Thành đưa họ xuống khoang thuyền, mỗi gian nhỏ hẹp như cái hộp có đến năm sáu người chen nhau trong đó."Ta nói rồi đấy, một người chạy, giết toàn bộ."Nàng thản nhiên đi ra ngoài, đi tới cửa cười mỉm nói "Hoan nghênh chạy trốn."Đám cá mòi chen lấn trong hộp im lặng nhìn nàng với ánh mắt như nhìn Ma vưong giết lười biếng đi lên tầng cao nhất của khoang thuyền, Thiết Thành vẫn lo lắng, tự kéo ghế ra cửa khoang canh gác, Mạnh Phù Dao đi ngang qua người hắn, thở dài "Đồ ngốc", đợi chút nữa cho ngươi phiền chết đi."Thiết Thành vẫn xòe ngón tay đếm, rất nghi hoặc nói "Thái tử, ngài, ta, người được cứu kia, chúng ta chỉ cần bốn phòng là đủ rồi mà."Mạnh Phù Dao cười bỉ ổi, đi qua hắn, Nguyên Bảo đại nhân trong ngực nàng bò ra, nằm trên vai nàng hướng về Thiết Thành chỉ chỉ vào mũi có một kẻ nữa, chính là ta, Nguyên Bảo đại Thành thở dài, nhìn đám cá hộp phía dưới, lộ ra ánh mắt thông cửa vừa đẩy ra, Mạnh Phù Dao quả nhiên không ngoài dự liệu thấy Thái tử nửa nằm nửa ngồi trên giường của nàng, tư thế thoải mải dễ chịu như đang ở trên chính giường của hắn, trông thấy nàng liền vẫy vẫy tay, "Tới đây."Phù Dao cảm thấy gần đây Thái tử điện hạ ngày càng không tưởng nổi, khách chiếm nhà chủ mà còn huênh hoang, nàng bèn cảnh giác cao độ, nghiêm khắc lên án hành vi vi phạm đạo đức này của Thái tử, "Này, tại sao huynh lại ngủ trên giường của ta?"“Đây là giường của nàng?" Trưởng Tôn Vô Cực chớp mắt, vô tội hỏi."Tất nhiên!" Mạnh Phù Dao nghiêm túc đáp trả."Có khi nào nàng đi nhầm phòng không?" Người nào đó đưa ra giả Phù Dao sớm dự đoán được, cười gian, "Không có khả năng này đâu, bởi vì ta đã bảo Thiết Thành làm ký hiệu trên khoang cho ta rồi."Khoang trên thuyền giống nhau như đúc, Mạnh Phù Dao sợ người nào đó lấy cớ "đi nhầm phòng", trước đó liền bảo Thiết Thành làm ký hiệu trên mỗi gian, Thiết Thành lúc trước đã nói cho nàng rồi, khoang thứ nhất là của nàng, treo con cá ướp muối, còn phòng Trưởng Tôn Vô Cực thì treo xương đầu cá."Vậy à?" Trưởng Tôn Vô Cực mỉm cười, gõ gõ cửa khoang thuyền, "Đúng vậy, có ký hiệu."Mạnh Phù Dao ngẩng đầu nhìn lên, trên cửa treo xương đầu cá..."Huynh vô si!" Mạnh Phù Dao bi Tôn Vô Cực mỉm cười vẫy tay, "Meo" một tiếng, có con mèo chui từ gầm giường ra, hắn nhẹ nhàng vỗ đầu nó, khen "Ngoan, ăn nhanh lắm."“Chít!" Nguyên Bảo đại nhân thét lên một tiếng bi thảm, cố sức chui thật sâu vào y phục của Mạnh Phù Tôn Vô Cực ngáp một rồi đứng dậy, kéo Phù Dao về phía mình, cười nói, "Gian này gian nọ có gì quan trọng, qua đây, cùng nhau xem cảnh sông nước."Khoang bé như vậy, xoay người rất khó khăn, Mạnh Phù Dao thở dài, di chuyển về phía hắn, hai người tựa mình trên đệm ngẩn người nhìn nước gợn sóng sánh qua khung cửa sổ nhỏ hẹp, trăng lặng lẽ nhô lên mặt sông từ lúc nào rồi. Một lúc sau, Mạnh Phù Dao nói “Huynh nhiều tâm kẽ như thế, không bằng nghĩ xem làm thế nào đến thành Đồng dễ dàng hơn.”"Bây giờ không phải rất tốt sao?" Trưởng Tôn Vô Cực mỉm cười, "Trước mắt mà nói, đường thủy là an toàn nhất, Tào bang hoành hành, đường thủy vắng vẻ, đến thuyền qua lại cũng không có, hiện tại trong thiên hạ không có ai biết hành tung của nàng và ta ở đâu hết.”"Ẩn vệ của huynh và hộ vệ của ta cũng không biết đó." Mạnh Phù Dao thở dài, "Có lợi mà cũng có hại.""Vừa rồi ta cùng đầu bếp trên thuyền hàn huyên vài câu." Trưởng Tôn Vô Cực chuyển chủ đề, "Hắn nói ba con thuyền này là tinh anh của Tào bang, lúc đầu vốn định lên bờ ở cảng tiếp theo, tham gia Lục Lâm Tổng Minh đại hội tổ chức ở huyện Nghiễm Thành, nghe nói là bởi vì Thập nhất Hoàng tử chèn ép họ, tiêu diệt các phe phái khác, đảo loạn Bắc địa Lục Lâm, thậm chí đảo loạn cả trạng thái cân bằng của võ lâm Toàn Cơ, ngoại trừ đám người vì lợi ích mà mê muội cam tâm theo Phượng Tịnh Duệ, đại bộ phận bang phái thực lực thực ra không muốn có quan hệ với quan phủ, nhưng cũng không muốn tham sống sợ chết trước chính sách "thuận ta thì sống, nghịch ta thì chết" của Phượng Tịnh Duệ. Lục Lâm Tổng Minh đại hội này chính là hội nghị lựa chọn Lục Lâm minh chủ, chống lại Phượng Tịnh Duệ đến cùng."Mạnh Phù Dao lắng nghe, hai mắt từ từ phát sáng, hiện rõ sự gian trá, tròng mắt đảo qua đảo lại, ấp ủ một bụng kế sách, khóe môi Trưởng Tôn Vô Cực nhếch lên, mỉm cười hôn lên má nàng, thừa dịp nàng chưa kịp phản ứng liền buông tay, "Ta ngủ rồi."

phù dao hoàng hậu quyển 5